Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Đỗ Hanh- Cây bút tài hoa của CLB Thơ Duyên quê – Nét phố Thị trấn Thắng- với bài thơ: Tiễn mẹ lấy chồng!

Đỗ Hanh- Cây bút tài hoa của CLB Thơ Duyên quê – Nét phố Thị trấn Thắng- với bài thơ: Tiễn mẹ lấy chồng!

by HiephoaNet

Tình cờ chiều nay tôi được đón tiếp ông tại nhà riêng của mình. Ông quen biết gia đình tôi từ ba bốn chục năm về trước. Có thể nói, ông là một con người tài hoa! Ai đã gặp một lần thì khó có thể quên. Ông tên là Đỗ Hanh, một thành viên lão làng của Câu lạc bộ thơ Duyên quê- nét phố, Thị trấn Thắng (Hiệp Hòa)


Ông Đỗ Hanh xuân này tròn tuổi tám mươi, và thật mừng là ông vẫn khỏe mạnh, tinh tường, rất yêu đời và cũng rất yêu thơ !,Gần bốn phần năm thế kỷ đã qua ông sống, lăn lộn với đời, với bao kỷ niệm buồn vui, bao nỗi truân chuyên vất vả. Giờ đây, tất cả đã đi qua, con cháu đề huề, cảnh nhà yên ấm…ông vui sống với gia đình, bạn bè và say với văn thơ! Chiều nay ông đến tôi để hỏi mấy điều về cách thức gửi ảnh và bài cho Hiephoa.net…Ông bảo: cái này mình chưa biết nên phải học để làm! Làm cái này ( làm thơ, chụp ảnh, đăng bài…) tớ rất thích! Vừa giải trí nhưng cũng vừa hữu ích ! Nghe ông nói vậy, tôi thật sự khâm phục và kính trọng trước những khát khao cống hiến của ông. Điều mà không phải trên đời này ai cũng có! Nhấp chén rượu Xuân, ông đọc cho tôi nghe một bài thơ mà ông mới làm . Bài thơ có nhan đề hơi lạ: Tiễn mẹ lấy chồng! Bài thơ dung dị, không dài, toát lên sự tươi tắn, hồi sinh của người phụ nữ góa bụa trong thời đại mới. Hạnh phúc của người mẹ căng đầy trong hạnh phúc của người con- một người con luôn mong sao cho mẹ mình hạnh phúc !Bài thơ khởi nguồn từ một câu ca dao quen thuộc ngày xưa… Tôi đã xin phép ông được chép lại bài thơ :

TIỄN MẸ LẤY CHỒNG

Trời mưa bong bóng phập phồng

Mẹ đi lấy chồng….

Chú dượng: comple- kính trắng

Mẹ tôi áo dài tóc vấn.

Nước mắt lưng tròng,

Cài lên áo mẹ

Một bông hồng vàng.

E thẹn bùi ngùi

Mẹ cảm ơn con!

 

Mẹ là cô dâu.

Không phải làm dâu.

Các cụ bên ấy,

Về quê đã lâu.

Đời mẹ truân chuyên…

Tái giá!

 

Lên xe Taxi

Vẫy tay, vẫy mãi

Khuất xa…

Con về với ngoại!

Xuân 2011

Chép xong bài thơ, tôi hỏi bút danh. Ông bảo : Đỗ Hạnh Khoa ! Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, ông giải thích : Hạnh Khoa là Hanh Khóa ấy mà…Ở cái đất phố Thắng này ai chả biết ông Hanh kính khóa ! Nói rồi ông cười thật hiền ! Chiều buông. Ông hẹn tôi dịp khác lại sang…Tôi nhắc ông cần có một email để tiện cho công việc. Ông lại cười bảo : cái đó thì đơn giản ! Nói rồi, ông nổ xe máy ra về trong một chiều xuân ấm áp!

TRẦN VĂN THANH

Related Articles

Leave a Comment