Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Cảm nhận về một bài thơ viết về nỗi nhớ chồng của người vợ lính!

Cảm nhận về một bài thơ viết về nỗi nhớ chồng của người vợ lính!

by HiephoaNet

Tháng 12 về với bao nhiêu sự bộn bề của công việc lúc cuối năm, là tháng của No-en với bao nhiêu mộng ước nguyện cầu, là tháng cận kề bắc cầu đón mừng Xuân mới…Nhưng trước hết, với mỗi người Việt Nam ta, thì đây là tháng để nhớ về, để tôn vinh những người lính Cụ Hồ, những người đã xây nên mùa xuân Đất nước bằng bao máu xương cuả chính mình và đồng đội thân yêu. Và sẽ thật là khiếm khuyết nếu chúng ta lại lãng quên những  hy sinh lặng thầm của bao nhiêu Người Mẹ, Người vợ Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến vừa qua…Nói về những điều lớn lao đó, đã có biết bao lời, biết bao thơ và nhạc…của bao nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ lỗi lạc, tài hoa và cũng có lời, có thơ…của biết bao người không tên tuổi…Nay vô tình, tôi được đọc bài thơ Nhớ chồng của tác giả Hạnh Nguyên, chị viết để kính tặng những người vợ lính trong chiến tranh…Bài thơ này nói lên những cảm nhận thật tinh tế, thật xúc động về nỗi nhớ chồng da diết, cháy bỏng của người vợ lính xa chồng thời chiến :

NHỚ CHỒNG
Em nhớ anh , cái nhớ của người vợ lính
sau đêm tân hôn đã phải xa chồng
rạo rực mùa xuân
mà se sắt mùa đông

Nhớ bàn tay vụng về của Gấu
ôm em ghì chặt …quay vòng
Nhớ cái nhìn khát thèm trần tục
để bây giờ những đợi cùng mong…

Hỏi trời cao trên đó
có hơi chồng em không ?

Khắp bốn bề lửa đạn
Biết phương nào mà trông…
Mở đầu bài thơ, tác giả nói về nỗi nhớ chồng của người vợ lính trong cảnh ngộ đặc biệt của biết bao cặp vợ chồng trên đất nước này trong một thời lửa đạn đã qua:
Em nhớ anh , cái nhớ của người vợ lính
sau đêm tân hôn đã phải xa chồng
rạo rực mùa xuân
mà se sắt mùa đông
Ngay sau đêm tân hôn, người lính đã phải rời xa gia đình ra trận. Người vợ ở nhà đau đáu một nỗi nhớ chồng …Nỗi nhớ ấy vừa có cái” rạo rực” yêu thương của mùa xuân trong tình yêu đôi lứa nhưng rồi ngay sau đó lại chìm vào trong muôn nỗi tái tê, lạnh lẽo của một mùa đông ảm đạm buổi chia ly. Nhà thơ như hóa thân thành nhân vật trữ tình- người vợ lính để kể, để tả, để nói lên nỗi nhớ vô cùng về những phút giây ít ỏi mà nồng nàn hạnh phúc của hai người khi được ở kề bên. Đó là nhớ cái vòng tay” ghì chặt”, nhớ lúc ” quay vòng” hạnh phúc của tình yêu, nhớ cả cái ánh mắt nhìn ” trần tục”, rất đời thường của đôi lứa khi yêu! Và cuối cùng, tác giả thay lời người vợ lính cất lên tiếng “hỏi trời” khi vô vọng kiếm tìm ” hơi chồng ” của mình giữa mịt mù của ” bốn bề lửa đạn” chiến tranh:
Hỏi trời cao trên đó
có hơi chồng em không ?

Khắp bốn bề lửa đạn
Biết phương nào mà trông…
Bài thơ để ngỏ, không nói lên cái kết quả cuối cùng của việc tìm “hơi chồng” của người vợ lính! Ngỏ thế cho đỡ buồn thôi. Chứ cái việc kiếm tìm đã đến khi phải ” hỏi trời” thì đâu còn hy vọng ! Đã thế lại còn” khắp bốn bề lửa đạn”, thì người vợ lính ắt chẳng còn” biết phương nào mà trông” được nữa.
Bài thơ khép lại khiến cho ta phải thở dài, vì có một nỗi buồn thương nào đó vừa được nhen lên. Cảm ơn Hạnh Nguyên, chị đã nói hộ chúng tôi những điều mình đã nghĩ mà không thể nào nói được. Bài thơ giúp ta thấm thía hơn những hy sinh lặng thầm, đáng kính phục của biết bao người vợ lính xa chồng trong hai cuộc chiến tranh giữ nước của dân tộc vừa qua!

TRẦN VĂN THANH

Related Articles

Leave a Comment