Trang chủ Tin TứcVăn hoá - Xã hội Tình quê trong Tập 11- Thơ Duyên quê- Nét phố.

Tình quê trong Tập 11- Thơ Duyên quê- Nét phố.

Đăng bởi HiephoaNet

Nhân dịp Xuân Nhâm Thìn ( 2012), CLB Thơ Duyên quê- Nét phố Thị trấn Thắng đã cho ra mắt tập thơ thứ 11 của mình. Với 135 trang ( không kể bìa và ảnh),tập thơ đã giới thiệu 198 bài, được sắp xếp làm 4 phần: Mừng Đảng- Mừng xuân; Thơ và cuộc sống; Tình yêu- thiên nhiên-cảm xúc và Bạn thơ mừng Duyên quê.

Đọc tập thơ, tôi thấy ấn tượng nhất với những bài thơ thể hiện tình yêu, nỗi nhớ quê hương da diết của hầu hết các cây bút trong CLB. Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Bởi lẽ cư dân ở nơi phố nhỏ mến yêu này đa phần là người tứ xứ. Ai cũng có ở trong lòng mình một miền quê trong hoài niệm thân thương. Và một lẽ tự nhiên, khi mùa xuân đến thì nỗi nhớ quê lại trào dâng dào dạt trong lòng. Nhớ quê bao giờ chả đi liền với nỗi nhớ những người thân yêu nhất . Anh Mai Thế Việt đã thể hiện thật chân thành, nồng ấm những tình cảm thân thương ấy qua những bài thơ viết về quê hương Bình Lục- Hà Nam của mình:

Chiều về gió tỏa hương đồng

Chị ngồi giữ ngọn đèn mong em về

Rưng rưng nâng hạt đất quê

Ngàn năm thương nhớ vọng về Hà Nam

( Quê tôi- Mai Thế Việt)

Nhớ quê hòa trong nỗi nhớ nhà. Nơi ấy có cha, có mẹ, có tình làng nghĩa xóm mến thương. Thơ anh đã từng đau đáu nhớ về một thuở ngày xưa, cha anh làm nhà với sự tận tình giúp đỡ của bà con hàng xóm. Đó là một kỷ niệm không thể nào quên, đã theo anh đi suốt cuộc đời:

Ngày cha tôi làm nhà

Cả xóm chặt tre, ngâm xoan, chở ngói,

Mồ hôi ướt lưng, đượm trong giọng nói,

Râm ran, khắp ngõ xóm trong, ngoài.

( Làm nhà)

Còn đây lại là nỗi nhớ quê được khơi nguồn từ mỗi tên làng tên xã thân yêu…từ nỗi nhớ về một con đầm nhỏ lượn quanh với sen với lúa:

Quê tôi làng Ngọ, Châu Minh

Có con đầm nhỏ vây quanh xóm làng

Hoa sen nở giữa nắng vàng

Mùi thơm ngào ngạt, tình làng quê tôi

( Quê tôi- Lang Hinh)

Còn với chị Kim Hon, một nhà giáo đã nghỉ hưu đã từng gắn bó gần như cả đời mình với Thị trấn Thắng mến yêu, thì tình yêu quê của chị lại được thể hiện thật nhẹ nhàng qua những câu thơ lục bát trong bài thơ Quê tôi của chị:

Ai về thị trấn mến yêu

Phố phường đổi mới sớm chiều đông vui

Với tôi gắn bó cả đời

Yêu quê, cảm xúc đôi lời thành thơ.

Với chị Nguyễn Thị Tuyết Ba thì quê hương lại như người mẹ, người cha đã nuôi ta khôn lớn trưởng thành. Bởi thế nên dù đi đâu về đâu chị cũng luôn đau đáu trong lòng một nỗi nhớ quê tha thiết:

Đi đâu vẫn nhớ quê hương

Nuôi ta khôn lớn, mở đường thăng hoa.

( Quê tôi vào xuân)

Còn trong lòng Thu Hường, một cây bút năng nổ, tài hoa, gần như trẻ nhất trong câu lạc bộ lại rưng rưng xúc động khi về thăm quê mẹ tận Sơn Tây. Bài thơ ngổn ngang bao nhiêu là nỗi nhớ về một xứ Đoài xa lắc ;

Mẹ là con gái Sơn Tây

Xa quê từ thở về đây theo chồng.

Những khi tháng giá ngày đông…

Nhớ quê, lặng lẽ mẹ không nói gì.

Với những người con xa quê, không còn gì vui hơn, háo hức hơn là được về thăm quê. Rồi đến lúc chia tay lại nghẹn ngào bịn rịn. Tấm tình thiêng liêng đáng quý ấy của mỗi con người đã được anh Mai Thế Tiến giãi bày trong bài thơ: Về thăm quê nội của anh:

Bao năm mỗi một lần về.

Bâng khuâng bịn rịn, bộn bề chia ly.

Thân thương, nhớ chẳng muốn đi.

Trong tâm luôn nhớ thầm thì” quê hương” !

Tình quê là thế. Và tình quê nhiều khi đã được khởi nguồn từ  những nỗi nhớ vu vơ bình dị. Nhớ về một hàng cây, góc phố thân quen…Càng đi xa càng nhớ. Anh Thủy Lan đã có một nỗi nhớ như thế, một tình yêu như thế qua một bài thơ anh viết về phố Thắng mến yêu:

Thời gian đưa bước chân xa.

Viễn phương năm tháng nhớ nhà về đây.

Sấu già meo mốc hàng cây.

Sần sùi bong tróc, dáng gầy lá rơi…

Để rồi từ đó anh nhớ về bao người bạn trẻ tuổi ấu thơ, nhớ con dế rooc, nhớ buổi bơi thuyền…và nhở

Súng diêm, ống phốc, phi tiêu…

Quên ăn đục đẽo sớm chiều say mê !

Đọc những bài thơ viết về tình quê yêu dấu trong tập thơ 11 này, ta còn bắt gặp rất nhiều những cách tỏ bày tình cảm khác. Trong đó có không ít những bài thơ chứa chất những nỗi niềm nhớ về một thời xưa cũ. Anh Tạ Đình Đoán đã nói đến điều này trong một bài thơ tứ tuyệt:

Chiếc cầu soi bóng nước sông Cầu

Dập dềnh đơn lẻ chiếc thuyền câu

Lặng ngắm nương dâu bên ghềnh đá…

Bến xưa, đò cũ…Còn đâu?

( Chiều bến Vát)

Đó là một nỗi nhớ khôn nguôi về bến đò Vát ngày xưa của Hợp Thịnh quê anh…Còn với phố Thắng, nơi anh và gia đình đang sống bây giờ lại hiện lên trong thơ anh với những hàng sấu bốn mùa” xanh mát mắt”:

Xanh mát mắt là hàng cây phố Sấu

Lũ ve sầu thỏa thích ngân nga…

( Phố Sấu)

Và phố Sấu trong anh mãi mãi vẹn nguyên như một lời thề, lời hẹn:” dẫu đi xa vẫn nhớ về phố Sấu“.

Còn với anh Nguyễn Đức Thịnh, tình quê trong thơ anh ẩn chứa trong tình bạn mến thương. Nỗi nhớ quê gắn liền với nỗi nhớ những người bạn đã cùng anh lên đường nhập ngũ từ mấy mươi năm về trước:

Giờ đây trở lại quê nhà

Tóc xanh nay đã điểm pha mái đầu.

Thề cùng bãi bể nương dâu

Thủy chung tình bạn trước sau vẹn tròn.

( Gửi tặng bạn nhân ngày nhập ngũ)

Trong tập thơ 11 này của Duyên quê- Nét phố, tôi thấy mối tình quê đã được các anh, các chị thể hiện dưới rất nhiều góc độ khác nhau và của nhiều cây bút khác. Nó giống như một bức tranh nhiều màu sắc, có sáng, có tối, có đậm, có mờ. Bên cạnh những bài thơ đẫm đượm tình quê bịn rịn, lại có những bài thơ nghe như một tiếng thở dài về những sự đổi thay- cái mặt trái của cơ chế thị trường thời mở cửa- đã và đang xuất hiện ở làng quê Việt Nam ta. Tiếng thở dài ấy, hình như tôi đã thấy trong thơ viết về quê hương của anh Ngô Bá Mỹ:

Làng tôi nay khác xưa rồi.

Dần dần ruộng hết, ngồi chơi chuyện hoài.

Khu công nghiệp, sân gôn ai…

Mọc lên như nấm trông oai khác thường

Cuốc, cào chơ trỏng góc tường

Quang, liềm, con nhện tơ vương bắt mồi.

( Tìm đâu)

Thế đấy,vì tình quê có khi được tạo bởi những kỷ niệm, những thói quen, nếp nghĩ, và cả những vui buồn của một thời đã qua trong mỗi con người. Đọc thơ viết về tình quê trong tập 11 này của CLB Thơ Duyên quê- Nét phố, tôi vô cùng trân trọng trước những tình cảm chân thành, nồng ấm của các anh các chị. Tôi bỗng thấy lòng mình ấm lại, rưng rưng như đang được nghe những ca từ quen thuộc trong ca khúc Quê hương của Giáp Văn Thạch- Đỗ Trung Quân :

Quê hương mỗi người chỉ một.

Như là chỉ một mẹ thôi.

Quê hương, nếu ai không nhớ.

Sẽ không lớn nổi thành người !

TRẦN VĂN THANH

 

 

Bài liên quan

Gửi bình luận