Home Quảng cáo Mẹ- Người phụ nữ mà con yêu nhất !

Mẹ- Người phụ nữ mà con yêu nhất !

by HiephoaNet
Bài đạt giải Nhì trong cuộc thi” Viết về người phụ nữ tôi yêu ” do CLB TNTN HIEPHOA.NET phối hợp với Trung tâm thời trang NEC XECO STYLEST tổ chức. Bài viết của bạn Ngô Thị Thanh Loan ( Xuân Cẩm- Hiệp Hòa )
 
Mẹ!
Mỗi khi cất tiếng gọi hoặc chỉ nghĩ đến thôi con đều cảm nhận được sự ấm áp và thân thương biết nhường nào. Cảm ơn cuộc sống cho con được cảm nhận điều đó…!…. Bởi lẽ không phải đứa trẻ nào sinh ra cũng may mắn như thế… con biết và luôn trân trọng những gì mình đang có.
Và từ sâu trong trái tim mỗi người đều không khỏi xúc động khi nhắc đến Mẹ của mình… con tin là vậy. Riêng con, cảm nhận về Mẹ không phải là những gì cao siêu hay huyền bí mà đơn giản Mẹ là “Mẹ của con”!
 
Mẹ ơi, con sinh ra và lớn lên trong vòng tay của Mẹ trong sự chở che của cả gia đình và có một cuộc sống luôn êm đềm, lặng lẽ… không hề biết cái cảm giác nhớ nhung của sự xa cách (ngoài lần con vĩnh viễn mất đi bà ngoại ) cũng chẳng hay cái sự ồn ào tấp nập của thế giới bên ngoài trong suốt mười bảy năm dài. Mãi sau này con mới biết, đó chính là khoảng thời gian hồn nhiên và vô tư nhất … con vẫn giữ nguyên trong kí ức và trân trọng từng ngày.
 
Mẹ ơi , lần đầu tiên đặt chân đến mảnh đất bon chen lạ lẫm này cũng là lần đầu tiên con xa nhà, xa Mẹ lâu đến thế. Lúc ấy, con thấy nhớ Mẹ hơn bao giờ hết, con nhớ những bữa cơm do chính tay Mẹ nấu và cả những món đã học được từ Mẹ. Con thèm được về với gia đình, sống trong sự bình yên và lặng lẽ, con thèm được mỗi sáng thức dậy đều có Mẹ và Bố ở bên. Con hoang mang, yếu đuối khi không biết phải làm gì để có thể bám trụ với mảnh đất lạ lẫm này suốt bốn năm sắp tới.Khi bấm máy gọi về cho gia đình con lắp bắp, nói không thành tiếng. Có khi, con chỉ ngồi im lặng nghe những lời động viên của Bố, lời an ủi của Mẹ, và sự cổ vũ của anh trai… Hóa ra đây chính là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời của đứa trẻ nhút nhát như con. … Kỳ thực, đã có lúc, con từng tính đến việc bỏ ngang việc học để về với Mẹ . Nhưng rồi cái sự ngốc nghếch ấy chỉ thoáng qua rồi tắt hẳn trong suy nghĩ khi con nhớ đến niềm tin Mẹ đặt vào nơi con… và cả những gì Bố Mẹ dặn dò con trước khi đi nhập học.
 
Thời gian trôi … con bắt đầu quen với cuộc sống không có sự che chở, bao bọc của gia đình. Con đã sống và vận dụng tất cả những gì Bố Mẹ đã dạy con trước đó. Con đã dần cảm nhận được hiệu quả của chính cái mà đôi khi con gọi là “phiền hà” Mẹ đã dạy bảo con. Mẹ có biết không, khi ấy… con đã thấy hối hận biết bao những lúc con bỏ ngoài tai lời Mẹ dạy, và càng thấm con lại càng yêu Mẹ… yêu Gia Đình.
 
Thời gian vẫn cứ trôi, … không thiếu những lúc mệt mỏi con luôn chọn điểm dừng chân lý tưởng là gia đình… nơi có Mẹ của con, và con đã nạp lại năng lượng cho bản thân để tiếp tục cuộc hành trình vươn tới thành công trong cuộc sống.
 
Mẹ ơi, con biết,từ ngày con nhập học, mẹ phải gánh thêm biết bao mệt nhọc và trăn trở, nhưng không một lần Mẹ để con thấy… Mẹ vẫn lặng lẽ như thế! Mẹ hy sinh tất cả vì con cái. Con vẫn nhớ Mẹ từng nói: “ Bố mẹ chẳng được học cao, nhà cũng hoàn cảnh, không có những ‘mối quan hệ’, không giúp gì cho con cả, hãy tự lo lấy thân, biết đường học hành cho tử tế rồi mà thoát khổ”… ( con hiểu mẹ muốn con cố gắng bằng tất cả khả năng, mẹ muốn con tự lập, không ỷ lại vào bất cứ điều gì cả, còn rất nhiều, rất nhiều điều khác mẹ muốn dạy cho con, con vẫn nhớ…)
“Vâng ạ!”con chỉ biết nói vậy… rồi lặng lẽ không để lộ những suy nghĩ của mình rằng “thật ra những gì Bố Mẹ cho con đủ lắm rồi, con cảm ơn Bố Mẹ rất nhiều!” Và rất nhiều khi, cảm xúc luôn thôi thúc con nói thành lời: “con yêu Bố! con yêu Mẹ!” nhưng chưa một lần điều đó xảy ra. Không phải tình yêu đó chưa đủ lớn, hay tại con không biết đến sự cảm ơn… chỉ vì con kế thừa sự lặng lẽ quan tâm người thân bằng cử chỉ, và hành động thay cho lời nói từ Bố Mẹ, điều đó cũng lý giải vì sao con chưa từng nghe Bố hay Mẹ nói yêu con, nhưng tự con lại cảm nhận thấy rất là rõ nét. Vâng, con cảm ơn Bố, cảm ơn Mẹ, con thấy mình thật sự may mắn lắm!
 
Mẹ của con! Con cảm ơn Mẹ! Cảm ơn Mẹ! Vì mẹ đã sinh ra con, … cho con biết cuộc sống này đáng quý biết bao. Cảm ơn Mẹ! Vì tình yêu Mẹ dành cho con những hơi ấm và niềm tin giúp con đủ nghị lực để vượt qua cám dỗ cuộc đời, giúp con thêm sức mạnh để đứng dậy sau mỗi thất bại, giúp con đủ bản lĩnh để sửa chữa những sai lầm… Cảm ơn Mẹ! Vì đã bên con lúc con yếu đuối. Vì mẹ đã quan tâm lo lắng cho con vô điều kiện. Vì mẹ đã lặng lẽ dõi theo từng bước con đi, ủng hộ những việc con làm để cho con vững tin trong cuộc sống. Cảm ơn Mẹ! Sự hy sinh thầm lặng Mẹ dành cho con vô cùng lớn… Mẹ bỏ giấc ngủ của bản thân chăm sóc con khi ốm, Mẹ chỉ cho con những lỗi lầm con mắc, tha thứ rồi chỉ con cách sửa. Mẹ dạy con biết yêu thương mọi người,… con được thừa hưởng sự lạc quan và vị tha từ Mẹ. Cảm ơn Mẹ! Những lời khuyên của Mẹ con luôn sẽ nhớ!
 
Mẹ ơi, con cũng xin lỗi mẹ ! Bởi vì, những lỗi lầm của con đã không ít lần khiến mẹ khó xử, không ít lần khiến mẹ lo lắng. Con xin lỗi, nhiều khi con hỗn láo, làm mẹ buồn phải bật khóc vì con. Con xin lỗi! vì những suy nghĩ bồng bột, con đã làm mẹ giận nhiều lần. Con xin lỗi, vì những lúc ham vui, quên đi mất những hy sinh của mẹ và đã không ít lần con nói dối gây cho mẹ nhiều tổn thương hờn tủi… Con xin lỗi!
Mẹ ơi, đã nhiều lần, con phải đối diện với một sự thật không thể chối bỏ luôn canh cánh trong con đó là: sự lớn khôn từng ngày của con song hành với số lượng nếp nhăn trên gương mặt của mẹ và những sợi tóc bạc đã ngày một nhiều thêm . Mẹ ơi, con xót xa, con không muốn… nhưng con không có cách nào ngăn lại cả. Con chỉ biết tự nhủ bản thân mình hãy cố gắng từng ngày để mẹ bớt lo, để mẹ thấy tự hào và hạnh phúc vì con, con sẽ cố gắng mẹ ạ!
 
Và vừa rồi, sau những đợt tham gia phong trào tình nguyện bằng tất cả nhiệt huyết của mình, bất giác con nhận ra, gia đình mình cũng rất cần sự nhiệt huyết ấy… Mẹ à! Con sẽ dành thật nhiều thời gian ở bên cạnh bố mẹ và tự tay nấu những món mọi người thích, làm những việc trong nhà cùng mẹ, chăm sóc gia đình và bản thân thật tốt. Mẹ kính yêu! Và rồi,… theo quy luật của đời người,… con cũng sẽ phải rời xa vòng tay của mẹ, nhưng… con biết chắc một điều: “con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con” vì thế, con luôn cất giữ hình ảnh Mẹ trong trái tim mình, để sau này dù cuộc sống xa xôi, dù gian khó bất chợt có thể làm con òa khóc, nhưng con đã có mẹ ở bên. Chỉ cần vậy thôi, con sẽ không phải lo sợ điều gì cả. Mẹ ơi ! Con sẽ sống thật xứng đáng với tình yêu của mẹ. Và con muốn nói ngàn vạn lần: ” mẹ là người phụ nữ mà con yêu nhất trên đời” !
 
Ps: Thầm cảm ơn bà nội và bà ngoại đã sinh ra bố con và mẹ con, cho con đến với cuộc sống này, con càng thêm kính yêu mọi người khi con nhận thức được những điều xung quanh. Chúc mừng ngày của mẹ, ngày của những người phụ nữ con yêu!”
 Hiệp Hòa- đầu tháng 10-2013
NGÔ THỊ THANH LOAN
 

 

Related Articles

Leave a Comment