Home Tin TứcQuê hương Hiệp HoàNgười Hiệp Hòa Nhà giáo Lê Hoan – một hồn thơ Hương quê!

Nhà giáo Lê Hoan – một hồn thơ Hương quê!

by HiephoaNet

Chân dung Nhà giáo Lê Hoan

Chiều nay, trong hành trình sưu tầm “ Chân dung các nhà giáo trường THCS Đức Thắng”, tôi tìm về làng An Thông ( Đức Thắng- Hiệp Hòa- Bắc Giang) để gặp nhà giáo Lê Hoan, người hiệu trưởng của trường từ năm học 1967-1968. Khi viết đôi dòng cảm nghĩ về trường, thầy khẳng định:trường THCS Đức Thắng là trường có truyền thống dạy tốt, học tốt. Thầy rất tự hào vì đã góp phần nhỏ vào truyền thống của trường. Hơn bốn mươi năm xa trường, nhưng những kỷ niệm ngày xưa về một thời đạn bom, gian khổ vẫn in dấu không thể phai mờ trong ký ức của một người thầy đã tròn tuổi 80. Nay thầy đã nghỉ hưu mấy chục năm rồi, mà lòng vẫn gắn bó sắt son với nghề dạy học. Thầy hiện là hội viên Câu lạc bộ thơ Hương quê xã Đức Thắng. Về hưu, thầy có thơ làm bạn . Thầy gửi vào thơ những buồn vui, trăn trở, những xúc cảm cuộc đời, những trải nghiệm đầy vơi…Riêng với nghề dạy học, nghề mà thầy đã gắn bó suốt mấy chục năm ròng, nay nghỉ hưu, dẫu cuộc sống còn bộn bề gian khó, thầy vẫn vui, vẫn “ yêu bạn, yêu thơ”:

Năm tháng chắt chiu đà tạm đủ

Sớm chiều tùng tiệm đỡ lo âu

Rau dưa đắp đổi lòng thanh thản

Yêu bạn yêu thơ chẳng gợn sầu

( Nhà giáo về hưu)

Với thầy, về hưu giữa những tháng năm mà cả nước đói nghèo, không làm ông đau khổ. Những vần thơ yêu đời, yêu nghề, yêu cuộc sống của thầy vẫn bay vút lên với một niềm lạc quan, hứng khởi :

Nhà giáo về hưu dẫu ít tiền

Nhưng lòng thanh bạch vẫn tươi nguyên

Khi vui mở túi, thơ bay vút

Lúc hứng nghiêng bầu, rượu hóa tiên.

( Vịnh cảnh hưu)

Xuân Canh Dần, nhân được tuổi 80, thầy cho ra mắt tập thơ : Rong ruổi đường Xuân. Tập thơ gồm 80 bài, gồm nhiều thể loại, chất chứa bao buồn vui, hoài niệm, bao mến thương về quê hương, đất nước, con người!Đọc tập thơ ấy của thầy, tôi đặc biệt ấn tượng với bài thơ: Mừng thọ vợ tuổi 70. Bài thơ xem như là một lời tâm tình, một lời tri ân của thầy với người vợ một đời thủy chung , gắn bó:

Thời trẻ gian lao bà gánh cả

Nay già ngon ngọt, bà nhường tôi

Răng long đầu bạc lòng không bạc

Chắc hẳn trời thương tám, chín mười.

Chiều nay, tôi tới thăm thầy vừa lúc ông hoàn thành bài thơ: Hà Nội nghìn năm tuổi. Tôi xin được nghe. Ông đọc ngay. Giọng đọc của thầy vẫn sang sảng, ăm ắp men say:

Hà Nội nghìn năm rực rỡ thay

Sao vàng cờ đỏ rợp tung bay

Con người phấn chấn tràn hy vọng

Cảnh vật tươi vui thắm sắc say

Hiển hách chiến công bao thế cuộc

Huy hoàng sự nghiệp rạng thời nay.

Khí thiêng ngút ngát, hồn sông núi

Đất nước vững vàng thẳng hướng bay!

Nghe Thầy giáo 80 xuân đọc thơ về Thăng Long ngàn năm tuổi giữa sắc nắng chiều thu nay mà lòng tôi xao xuyến lạ. Ngôi trường Đức Thắng thân yêu của mình tự bao giờ đã trở thành một vườn ươm cho những hồn thơ ! Và tôi chợt nảy sinh trong lòng ý nghĩ cho ra đời một tuyển tập thơ của các nhà giáo Đức Thắng chúng tôi !

Trần Văn Thanh

Related Articles

Leave a Comment