Trang chủ Tin TứcQuê hương Hiệp HoàNgười Hiệp Hòa Ký ức Trường Sa

Ký ức Trường Sa

Đăng bởi HiephoaNet

BBT : Anh Ngô Văn Hải quê ở thôn Mai Phong, xã Mai Trung, hiện đang sinh sống ở Ucraina, là thành viên trong đoàn kiều bào Việt Nam ở 22 quốc gia và vùng lãnh thổ đã đến thăm Trường Sa trong những ngày tháng 5 lịch sử vừa qua. Chuyến đi đã để lại trong anh nhiều xúc cảm chân thành, mãnh liệt về một quần đảo thiêng liêng và về những người lính giữ đảo anh hùng của Tổ quốc Việt Nam yêu dấu. Những kỷ niệm và cảm xúc sâu sắc đó đã được anh ghi lại trong ký sự : Ký ức Trường Sa . Hiephoa.net xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả . 

Chuyến tàu số KN 490… chao đảo, lắc lư. Sóng chồm lên bất tận khiến cảm giác say sóng triền miên. Nắng và gió chà sát vào người đến bỏng rát. Tất cả những cảm giác đó là những trải nghiệm không bao giờ quên của những người lần đầu được đến với Trường Sa, nơi đất Mẹ yêu thương, nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ Quốc.

Là một trong số những đứa con đã nhiều năm xa quê hương, và hơn nữa lại là một người đặc biệt yêu mến Trường Sa, tôi vẫn thường ao ước dù có một lần được đặt chân đến quần đảo tiền tiêu thiêng liêng của đất nước. Và sự may mắn tuyệt vời đã đến với tôi vào những ngày tháng tư lịch sử, khi cả nước tưng bừng kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Xuất phát từ TPHCM…., sau 2 ngày và 2 đêm lênh đênh giữa mênh mang trời biển, giữa những cơn sóng rì rào ôm ấp mạn tàu, con tàu đã đưa chúng tôi từ đất liền ra tới các đảo, thăm các chiến sĩ Trường Sa. Hiện ra trước mắt chúng tôi là các đảo chìm, đảo nổi của quần đảo Trường sa. Tôi đã được đặt chân lên đảo đầu tiên là đảo Đá Lớn B. Trước mặt tôi là những chiến sỹ da sạm đen vì nắng và gió, nhưng vẫn luôn ánh lên sự rắn rỏi, khỏe mạnh. Các anh đang đứng trang nghiêm để chuẩn bị đón đoàn trên những chiếc xuồng nhỏ từ tàu kiểm ngư của Việt Nam. Tôi thực sự xúc động và thấy sự đón tiếp rất nhiệt tình, chu đáo của những người lính xa bờ.

Tác giả tại Trường Sa.

Sau nghi lễ đón tiếp và giao lưu văn nghệ, chúng tôi lại được con thuyền đưa toàn bộ đoàn đến đảo Cô Lin (bên kia là đảo Gạc Ma bị Trung Quốc chiếm đóng vào tháng 3/1988).Tới đảo, đoàn chúng tôi đã làm lễ tưởng niệm những chiến sỹ đã bị Trung Quốc sát hại khi đang làm nhiệm vụ. Trong khi chúng tôi đang làm lễ tưởng niệm thì từ phía đảo Gạc Ma những con tàu chiến hung hăng xả khói đen kịt, thực không hiểu mục đích chúng muốn gì? Mặc kệ những đám khói đen sì trên con tàu chiến của ông bạn hàng xóm xấu bụng, các thành viên trên đoàn tàu vẫn trang nghiêm làm lễ tưởng niệm những người con đất Mẹ đã anh dũng ngã xuống vì lãnh hải của Tổ quốc thiêng liêng. Lần đầu tiên được đi biển, lại đến một nơi ý nghĩa như thế này nên trong tôi dậy lên vô vàn cảm xúc, đặt biệt tôi đã thực sự xúc động khi lần đầu tiên đứng trước vong linh của những người con đã hy sinh thân mình để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc Việt Nam. Cả đoàn tàu im lặng phăng phắc và không ai bảo ai, người người đều rơi nước mắt giữa biển trời bao la, và thầm cầu mong cho linh hồn của các chiến sỹ mau chóng siêu thoát.

Trong hành trình lần này, đoàn chúng tôi may mắn được đến 14 đảo. Mỗi lần đặt chân lên từng hòn đảo, trong tôi lại xuất hiện những cảm xúc khác nhau vì mỗi nơi lại có đặc thù khác của riêng mình. Cuộc sống của các chiến sĩ trên đảo dù vẫn còn rất khó khăn, nhưng tôi cảm nhận thấy các chiến sỹ Trường Sa vẫn lạc quan, sôi nổi và vững tâm để bảo vệ lãnh hải, bảo vệ sự yên bình của Tổ Quốc. Đoàn chúng tôi đi lần này là đoàn có đông kiều bào nhất từ trước đến nay, tập hợp từ 22 quốc gia và vùng lãnh thổ. Tôi nhận thấy toàn thể các đoàn và cá nhân những người có mặt trên con tàu Kiểm Ngư đều có những đóng góp bằng vật chất và tinh thần, dù ít hay nhiều để động viên các chiến sỹ. Thực ra, nói là đoàn kiều bào ra thăm động viên các chiến sỹ, nhưng tôi lại cảm thấy hình như họ động viên lại mình thì đúng hơn, vì đi đến đâu chúng tôi cũng nghe các chỉ huy đảo và các chiến sỹ nói rằng “Các anh, các chị, các cô, chú, bác hãy yên tâm, chúng tôi ở ngoài này dù phải hy sinh thân mình, nhưng chúng tôi quyết tâm bảo vệ biển đảo và thềm lục địa của chúng ta đến cùng”. Những lời nói này của các chiến sỹ khiến chúng tôi cảm thấy thêm ấm lòng và càng tin tưởng hơn vào tinh thần bất khuất của những người con kiên trung sẵn sàng xả thân để bảo vệ đất Mẹ yêu thương.

Đảo Trường Sa lớn thực đúng là nơi được mệnh danh “thủ phủ” của quần đảo Trường Sa với nhiều công trình đồ sộ và cả đường băng cho máy bay. Sau đêm giao lưu văn nghệ với các chiến sỹ và người dân trên đảo Trường Sa lớn, chúng tôi được nghỉ vài tiếng để tiếp tục hành trình đến những đảo khác và nhà gian DK1. Tôi thật vinh dự khi được đoàn công tác mời phát biểu cảm tưởng tại đảo Đá Lát. Trong giây phút xúc động, tôi thấy mình nhỏ bé trước trời đất bao la rộng lớn và trước các chiến sỹ đang ngày đêm canh gác nơi linh thiêng của Tổ Quốc để đồng bào ta có giấc ngủ an lành và yên tâm làm việc, và vì thế tôi không nói được nhiều, chỉ biết bày tỏ lòng biết ơn từ sâu thẳm trái tim mình tới những chiến sỹ có tinh thần sát đá, không tiếc sức lực, xương máu của mình vì chủ quyền của đất nước.

Phần cuối hành trình của chúng tôi là nhà giàn DK1, nơi gần bờ nhất. Tuy nhiên, để lên được trên nhà giàn này cũng là cả một vấn đề khó khăn, khi những con sóng lớn như nhồi lên, cuộn xuống làm con xuống chao đảo, bấp bênh, lúc bị đẩy lên cao, lúc bị thụt xuống bất ngờ đến hơn 1 mét, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng lên được nhà gian DK1. Đối với chúng tôi, đó thực sự là một chiến tích, song đối với các anh đó lại chỉ là công việc hàng ngày, khi mà các anh luôn phải đối mặt với hiểm nguy rình rập xung quanh. Cũng tại nhà giàn này, ngay phía dưới sân bay trực thăng là một mảnh đất chỉ rộng khoảng 10m vuông nhưng đã được các anh tạo ra một vườn rau xanh. Hàng ngày các anh vẫn chắt chiu từng giọt nước ngọt để chăm bón cho cây xanh cải thiện đời sống. Thực lòng mà nói, tôi cũng như anh em trong đoàn đi thăm đảo hết sức cảm kích trước tinh thần bền bỉ của các chiến sỹ tại nhà giàn.

Gần 2 tuần sau chuyến thăm Trường Sa, trong tâm trí tôi vẫn in đậm hình bóng những ngôi nhà giàn, những người chiến sỹ rắn rỏi luôn ngày đêm ôm súng bảo vệ biển trời đất Mẹ. Hồn tôi vẫn hướng về nơi đó, nơi quê hương yêu dấu, nơi tôi yêu như yêu chính bản thân mình. Nếu được ra thăm Trường Sa một hoặc nhiều lần nữa, tôi vẫn sẽ đi và cố gắng đóng góp nhiều nhất có thể để động viên tinh thần những người lính anh hùng  trên vùng biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Ngô Văn Hải
(Ghi chép từ Ucraina)

Related Articles

Gửi bình luận