Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Thư gửi Mẹ – Lời tâm tình của một người Liệt sỹ !

Thư gửi Mẹ – Lời tâm tình của một người Liệt sỹ !

by HiephoaNet

THƯ GỬI MẸ

Kính tặng những người Mẹ Liệt sỹ

Mẹ ơi ! đừng đợi
con không về được nữa
nghĩa trang Trường Sơn con đã chọn làm nhà
nhưng hồn con, còn ở cánh rừng xa…
nơi đồng đội con vẫn nằm lại đó .

Mẹ ơi !
đừng khóc nữa
con cũng đã già rồi !
và ,vẫn ôm súng ngủ .

Không quên
mùi trầu không, quyện vỏ
trong vạt áo nhuộm bùn
lau nước mắt cho con…

Khi tiễn con đi
dáng mẹ còng còng như dấu hỏi
Thương mẹ
con đã nói :
” Tan giặc con về !”
bây giờ con thành người nói dối .

Mẹ ơi !
đừng giận con
sao chẳng trở lại quê .
giặc đã cướp của con cuộc sống
nhưng đất nước được hồi sinh
Thì
phải có cuộc chia ly
như  mẹ con mình !

Mẹ ơi!
Xin Mẹ khóc một lần này nữa thôi
cho vợi thương , vợi nhớ…
rồi mai đừng khóc nữa
con cũng đã già rồi !
và, vẫn ôm súng ngủ…


HẠNH NGUYÊN

Bài thơ đã hình dung những nỗi niềm tâm sự của một người Liệt sĩ từ nghĩa trang Trường Sơn gửi tới người mẹ yêu dấu của mình đang đau đáu ngóng tin con. Lời thơ nhẹ nhàng, thủ thỉ như lời của một người con trai đang ở xa nói với người mẹ hiền ở quê rằng vì sao anh vẫn chưa về với mẹ:

Mẹ ơi ! đừng đợi
con không về được nữa
nghĩa trang Trường Sơn con đã chọn làm nhà
nhưng hồn con, còn ở cánh rừng xa…
nơi đồng đội con vẫn nằm lại đó .

Đoạn thơ có câu ngắn câu dài xen kẽ, nhịp thơ chậm rãi nghe như lời trò chuyện tâm tình, và nghe thật buồn, thật xót xa, thương cảm. Người lính biết mẹ còn đang đợi anh về. Còn Anh thì không về được nữa…Anh đã “chọn”nghĩa trang Trường Sơn làm nhà, nhưng hồn lại vẫn phiêu diêu cùng bao anh em đồng chí ở một “cánh rừng xa ” nào đó. Đọc đoạn thơ khiến lòng nghe như thắt lại, ta thương Mẹ, thương Anh! Sau khi nói rõ cho Mẹ hiểu vì sao Anh không về được nữa, người liệt sỹ lại gọi Mẹ và xin Người đừng khóc:

Mẹ ơi !
đừng khóc nữa
con cũng đã già rồi !
và ,vẫn ôm súng ngủ .

Hình như Anh thương Mẹ, lo Mẹ buồn, Mẹ nhớ…nên Anh nói vui cho Mẹ an lòng rằng” con cũng đã già rồi / và, vẫn ôm súng ngủ”. Hạnh Nguyên cũng như tất cả chúng ta hằng tin điều đó. Các Anh bất tử! Vì thế, nhà thơ đã để cho người Liệt sỹ ấy bồi hồi kể về những kỷ niệm thân thương, và nói lên những lời thiết tha như là xin lỗi Mẹ:

Không quên
mùi trầu không, quyện vỏ
trong vạt áo nhuộm bùn
lau nước mắt cho con…

Khi tiễn con đi
dáng mẹ còng còng như dấu hỏi
Thương mẹ
con đã nói :
” Tan giặc con về !”
bây giờ con thành người nói dối

Đoạn thơ có sự đan xen giữa các yếu tố tự sự và trữ tình, có cách so sánh thật là gần gũi, ví bóng dáng Mẹ tảo tần ” còng còng như dấu hỏi”, có kỷ niệm về “vạt áo nhuộm bùn / lau nước mắt cho con”. Mẹ hiện lên thật gần gũi thân thương trong tâm trí của người Liệt sĩ. Rồi cuối cùng đoạn thơ đã khiến cho bao nhiêu con tim phải thổn thức, đớn đau, đã khiến cho bao cặp mắt phải rưng rưng xúc động, khi người lính ấy tự nhận mình là” người nói dối”.Câu thơ cuối ngân dài hơn ba câu thơ trước đã nói lên bao nỗi niềm đầy vơi thương tiếc, nhớ nhung…Trong mỗi chúng ta, ai chẳng có một vài người thân là liệt sĩ? Nhận lỗi với Mẹ rồi, Anh xin Mẹ thương, đừng giận. Vẫn bằng một giọng thơ tâm tình, thiết tha, xúc động, Hạnh Nguyên giúp người Liệt sỹ viết tiếp những dòng”thư gửi mẹ” của mình:

Mẹ ơi !
đừng giận con
sao chẳng trở lại quê .
giặc đã cướp của con cuộc sống
nhưng đất nước được hồi sinh
Thì
phải có cuộc chia ly
như  mẹ con mình !

Lời của người lính đã chọn nghĩa trang Trường Sơn làm nhà ấy càng tha thiết xin Mẹ đừng giận bao nhiêu thì lại càng làm cho nỗi lòng người đọc rung lên thổn thức bấy nhiêu. Xin rồi, Anh lại nói lời động viên người mẹ với một lý lẽ hiển nhiên, ngời sáng, như một chân lý cuộc đời : sự hy sinh của các Anh đã làm cho đất nước hồi sinh! Kết thúc bài thơ là khổ thơ cũng bắt đầu bằng tiếng gọi ” Mẹ ơi!”Đó là cái tiếng thân thương, đầu đời mà ai chúng ta cũng từng đã gọi…Nhưng ở đây, trong bài thơ này, mỗi khi tiếng gọi đó cất lên lại làm ta như muốn khóc! Bài thơ có 6 khổ, thì có tới 4 khổ bắt đầu bằng tiếng gọi Mẹ thân thương! Người lính từ Trường Sơn xa xanh hình như đã khóc và xin Mẹ chỉ” khóc một lần” này nữa:

Mẹ ơi!
Xin Mẹ khóc một lần này nữa thôi
cho vợi thương , vợi nhớ…
rồi mai đừng khóc nữa
con cũng đã già rồi !
và, vẫn ôm súng ngủ…

Anh biết rằng hãy để cho Mẹ khóc cho vợi nhớ, vợi thương…rồi anh xin từ mai…Mẹ đừng khóc nữa ! Sợ Mẹ quên, Anh lại nhắc Mẹ rằng ” con cũng đã già rồi / và, vẫn ôm súng ngủ”.
Bài thơ đã khép lại. Mắt đã rời những con chữ, nhưng lòng ta vẫn nhớ, vẫn thương, vẫn cảm phục trước những hy sinh lớn lao mà các Mẹ, các Anh đã hiến dâng cho Tổ Quốc ! Cảm ơn nhà thơ Hạnh Nguyên, chị đã gợi lên trong lòng người đọc những nỗi niềm nhớ, thương,cảm phục ấy!

TRẦN NGUYỄN

Related Articles

Leave a Comment