Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Ngọn đèn thao thức !

Ngọn đèn thao thức !

by HiephoaNet

Trong cuộc đời của mỗi con người, hầu như ai mà chẳng từng in dấu trong trái tim mình hình ảnh của những người Thầy, người Cô đáng kính. Nhớ ơn Thầy Cô là nét đẹp văn hóa, là biểu hiện sáng ngời của truyền thống uống nước nhớ nguồn, “tôn sư trọng đạo” của dân tộc Việt Nam. Hiephoanet xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc một bài thơ được sinh ra từ tình cảm thiêng liêng đó của một cựu sinh viên Khoa Hóa, Trường đại học Khoa học tự nhiên viết về Thầy Nguyễn Thạc Cát. Bài thơ ra đời đã hơn bốn chục năm, người Thầy ấy nay cũng đã nhẹ bước chân về nơi cõi Phật, nhưng qua mỗi lời thơ ta vẫn cảm thấy còn đây một người Thầy đang sống, thật ân tình như một người Cha kính yêu trong cuộc đời của mỗi học sinh.

NGỌN ĐÈN THAO THỨC

Thày ngồi đó cùng ngọn đèn vẫn thức
Mưa rơi,
Đêm lạnh,
Gió rừng xa.
Cửa sổ phên thưa, gió lén luồn qua,
Ngọn lửa lung lay trong ống nghiệm.
Vầng trán cao, đăm chiêu và trầm lặng,
Mái tóc hoa râm, đôi  mắt hiền từ.
Giòng suối sau nhà chở mãi những tâm tư
Thầm lặng như lòng Thày
Và vô tận, nguồn yêu thương lứa trẻ.
Tất cả tuổi xuân,
Tất cả nỗi niềm riêng, quá khứ,
Gác lại,
Hy sinh,
Và trọn vẹn tâm hồn
Suy nghĩ, chăm lo vun tưới những mầm non.
Tất cả, cho một tình yêu lớn.
Lớp lớp người đi, hoà trong làn sóng cuốn,
Mang theo hình ảnh một người Thày.
Qua thời gian, dù muôn vạn đổi thay,
Quên sao được
Một ngọn đèn thao thức.

http://vn.360plus.yahoo.com/lylan-do

Related Articles

Leave a Comment