Home Quảng cáo Nụ Tầm xuân

Nụ Tầm xuân

by HiephoaNet
Hai người gặp lại nhau tình cờ giữa một ngày đầu xuân chợt có nắng hanh hao. Quân mới được nghỉ phép từ vùng biên giới phía bắc xa xôi về thành phố này hồi trước tết. Anh nhớ núi rừng nên hay tha thẩn trong công viên có nhiều cây xanh giữa lòng thành phố. Chiều xuân ấy, anh thấy một thiếu phụ ngồi trên chiếc ghế đá ven hồ dưới một gốc cây tầm xuân, hình như đang nghĩ điều gì xa xăm lắm nên quên cả người xung quanh. Vốn ham mê chụp ảnh, nếu anh mang theo máy ảnh mà “tách” được một vài kiểu thì quả là quá đẹp. Chợt thiếu phụ rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn lên. Quân không khác “tên tội phạm bị bắt quả tang” đứng như trời trồng. Nhưng anh lại chột dạ vì chuyện khác, đó là khuôn mặt và ánh mắt này rất quen. 
 
 
– Chào anh! Sao anh ngắm cây tầm xuân này kỹ thế ạ? – Thiếu phụ cất lời trước và tỏ ra hơi ngạc nhiên.
 
– Dạ… không… – Quân ấp úng – Tôi thấy… thấy cô rất quen…
 
– Ôi, tôi cũng thấy thế, anh rất quen… – Thiếu phụ reo lên.
 
– Xuân phải không? 
 
Quân hỏi hơi đường đột. Thiếu phụ cũng chững lại mấy giây vì sự bất ngờ, rồi reo mừng như gặp lại người thân quen lắm:
 
– Anh là… là Quân ạ! “Lời của gió” đúng không ạ?
 
Họ gặp lại nhau sau bao năm bặt tin. Chính xác là đến tròn mười lăm năm kể từ cái ngày Quân tốt nghiệp đại học và xung phong đi bộ đội. Xuân học dưới anh hai khóa. Hai người quen nhau trong lần biểu diễn văn nghệ chia tay khóa học của Quân do Đoàn thanh niên tổ chức, có mời thêm hạt nhân khóa sau cùng giao lưu. Quân và Xuân đều là “cây đơn ca” có hạng, nên được ghép đôi để hát bài “Lời của gió”. Dù chỉ tập với nhau có một buổi chiều và buổi tối diễn luôn, nhưng hai người hát và diễn thật ăn ý. Khi bài hát vừa dứt nhạc, Quân dắt tay Xuân ra giữa sân khấu chào khán giả, tiếng vỗ tay rào rào. Ai đó còn hét lên: “Đẹp đôi quá! Hát lại đi!”. Lúc vào trong cánh gà sân khấu, Xuân đi sát bên Quân, mùi hương tóc của cô khiến anh nôn nao. Đêm đó tốp văn nghệ liên hoan giã bạn bằng bữa tiệc nhỏ là nồi cháo gà ngoài căng tin. Mọi người lại gán ghép Quân ngồi cạnh Xuân, cả hai đều bối rối thẹn thùng. Quân “nhát gái” đến độ chả dám chuyện trò, chả dám ngỏ lời rằng muốn làm quen, thư từ lại qua. Xuân, nàng sinh viên đang tuổi đôi mươi vừa xinh tươi vừa trinh trắng. Giọng nói miền Trung nhẹ như gió thoảng, ánh mắt đen với nét buồn buồn mơ màng Quân đoán chắc đã “làm chết” bao gã si tình. Quân thấy xao lòng trước Xuân nhưng mặc cảm với mình, một chàng sinh viên nghèo chả dám “mơ về nơi xa lắm”. 
 
Chia tay đời sinh viên, Quân vào bộ đội, lính biên phòng nên cứ xa biền biệt. Hết nghĩa vụ quân sự, anh lại tình nguyện chuyển ngành công tác ở tại vùng biên nơi mà anh gắn bó. Hình bóng nàng sinh viên mang tên loài hoa với giọng hát quấn quện với anh trong “Lời của gió” cứ vấn vít mãi không thôi. Và nó đã thấm vào bao trang nhật ký của anh. Nàng thật gần và cũng thật xa vời vợi. 
 
… Sau lần ấy, hai người thường hẹn gặp nhau mỗi khi có dịp. Mười lăm năm, nàng đã có cuộc sống riêng, với chồng con đủ “nếp tẻ” và công việc ổn định, nhà chung cư, không quá dư thừa về vật chất nhưng cũng khiến không ít người thèm thuồng. Nàng khá an nhàn với công việc của một nhân viên nhà sách lớn nằm ở trung tâm thành phố. Ngược lại, Quân vẫn “phòng không” ở cái tuổi gần tứ tuần. Có vẻ như mối quan hệ lúc này giữa hai người là không phù hợp. Dẫu vậy, họ vẫn muốn làm bạn tâm giao của nhau, cùng muốn sống lại một ký ức tươi đẹp thời sinh viên sôi nổi. 
 
Lại một ngày đầu xuân có nắng. Hôm nay hai người ngồi bên quán cà phê đầu phố, dường như Quân có điều gì đấy muốn “bật mí” với Xuân thì phải. 
 
– Mình khẽ hát cùng nhau “Lời của gió” nhé, được không Xuân?
 
Quân thì thào. Xuân khẽ gật đầu, mái tóc bồng bềnh chợt phất vài lọn vương cả vào má Quân. Và họ khẽ khẽ hát. Say mê. Cuốn hút. Bốn mắt nhìn nhau tha thiết, ngập ngừng. Rồi Quân ngập ngừng lấy từ chiếc cặp ra mấy cuốn sổ tay bìa cứng đã ngả màu, đưa cho Xuân. 
 
– Đây là những gì anh viết về một “người con gái trong mộng”, Xuân ạ. Rất may là bây giờ người ấy có thể xem nó được rồi…- Quân nói, giọng anh nhẹ như thể nói với chính mình. 
 
Xuân đưa đôi bàn tay búp măng đón lấy, lật giở và háo hức xem cuốn nhật ký Quân viết về “người con gái trong mộng” ấy như thế nào.
 
“… Ngày…
Mình đã xa nàng được hai tháng tám ngày. Hôm nay là thứ hai đầu tuần, đầu tháng. Không hiểu sao mình nhớ nàng nhiều thế. Cũng không biết nàng có “hắt hơi” vì có người nhớ nàng không? Bây giờ nàng chắc đang trên giảng đường sau buổi chào cờ. Chiếc áo dài trắng tinh khôi ôm chặt lấy co người thon thả của nàng liệu có làm anh chàng nào bỏng mắt? Giá bây giờ mình được biến thành cánh bướm mỏng, mình sẽ bay đến đậu trên bím tóc đen dày của nàng, đậu lên bờ vai nàng thì thầm kể cho nàng nghe chuyện bọn mình tập chiến thuật ra sao, chuyện tập kích bí mật bắt bọn buôn lậu ma túy thế nào… Nàng sẽ giương cặp mắt tròn xoe mà thán phục…”. 
 
“… Ngày…
 
Hai năm tròn rồi đấy. Bây giờ chắc nàng cũng đang hồi hộp, bâng khuâng khi sắp rời xa trường đại học. Chắc lại có cuộc giao lưu văn nghệ chia tay. Liệu nàng có nhớ đến cái người đã song ca cùng nàng bài “Lời của gió” khi xưa không? Hay là sẽ có chàng khác hát song ca với nàng còn hay hơn với mình nữa. Nàng ơi, cái người vô tâm kia ơi, sao mà ghét thế, có biết rằng nơi điểm chốt tiền tiêu này có người vẫn rất nhớ nàng hay không?… Nàng mang tên mùa xuân. Không, nàng là nụ tầm xuân mới phải. Nụ tầm xuân tuyệt đẹp. Nhưng cây tầm xuân nhiều gai nhọn, muốn hái hoa mà sợ… vướng gai…”. 
 
“… Ngày…
 
Mình chuyển ngành được mấy ngày rồi. Là thương binh, đáng lẽ nếu mình chuyển về xuôi nhận việc chắc sẽ nhàn hạ. Ba năm trời “đầu súng trăng treo” nơi miền biên ải mình được ưu tiên chọn lựa, nhưng mình như có duyên với rừng, với núi, mình không thể bỏ nơi này mà đi cho đành. Nên mình chọn việc chuyển sang hạt kiểm lâm, như vậy là mình vẫn được ở với rừng với núi, vẫn được ôm cây súng gác rừng như ở người lính biên phòng. Nàng bây giờ ra sao? Công việc của nàng thế nào? Chắc là ổn thôi, vì nàng xinh đẹp nhường ấy, chắc là giỏi giang thông minh lắm. Mà có thể nàng đã “chống lầy” rồi. Nàng đẹp thế, sao không có kẻ “cuỗm” nàng đi mất! Mặc kệ, mình vẫn không nguôi nhớ nàng…”. 
 
Xuân đã nhỏ lệ khi đọc những dòng tha thiết ấy. Nàng không thể ngờ được rằng trên đời này lại có một người trai mới chỉ một lần quen nàng trên sân khấu, chia tay biền biệt mà đã đem lòng thầm yêu trộm nhớ nàng đến thế! Nàng có vô tâm không nhỉ? Chắc là không, bởi nàng đâu có biết. Nếu biết, biết đâu…
 
Quân lặng lẽ quan sát Xuân, anh có thể đọc được trong Xuân đang nghĩ gì. Hình bóng người con gái đã theo anh trong suốt một quãng đường dài mười lăm năm, dù chỉ là hình bóng, những lời anh tâm sự cũng chỉ mình anh đọc, nhưng như thế cũng đã cho anh nguồn sống, để anh có thể vượt qua được những ngày gian nan nơi biên viễn. Nàng như rất gần mà cũng lại rất xa… Nhưng bây giờ nàng đây, đôi bàn tay búp măng nhỏ nhắn ấy đây, gần lắm, sao anh không thể cầm nó, nâng niu nó mà cất lời rằng: “Anh yêu em!”. Những cánh hoa tầm xuân vẫn đung đưa trong gió thu dịu nhẹ. Hoa như mỉm cười với anh, khích lệ anh hãy dũng cảm lên khi ở bên nàng… Quân không biết anh đã yêu nàng từ bao giờ. Chỉ biết là từ khi tiếp xúc với nàng, nắm tay nàng hát bài “Lời của gió” thì anh đã thấy như nàng là của anh, và khi xa nỗi nhớ nàng ngày một thêm sâu nặng. Từ khi gặp lại nàng, chưa khi nào Quân thấy mình sống lạ như bây giờ, mơn man hạnh phúc. Nhất định anh sẽ hôn nàng và nói lời yêu nàng ở đây. Và cây hoa tầm xuân kia sẽ là một chứng nhân cho tình yêu của anh dành cho nàng…
 
Trời dần buông. Hoàng hôn như bức màn màu lam kéo dần xuống mặt hồ. Thành phố đã lên đèn. Những cánh hoa tầm xuân giờ lấp lánh màu nhũ vàng tuyệt đẹp, lung linh khêu gợi. Nàng sắp phải rời anh. Ánh mắt nàng lại nhìn anh đắm đuối, nhưng vô vọng. “Em xin lỗi… em vô tình… Bây giờ… không thể…”. Anh nhìn hoa, nhìn nàng, rồi lại quay ra mặt hồ. Đôi bàn tay thừa thãi của anh vẫn không theo sự chỉ dẫn của hoa. Đôi môi anh cũng không cất lên được lời ngọt ngào như bông tầm xuân nở đẹp nhường kia. Đúng. Xuân đâu có lỗi. Lỗi là ở anh. Một người lính, một kiểm lâm viên không sợ gian khó, hiểm nguy, nhưng lại sợ bộc lộ tình cảm chân thành…
 
Bây giờ Quân mới hiểu thấu cái nghĩa của bài ca dao mà anh rất thích từ hồi còn đi học:“Trèo lên cây bưởi hái hoa/ Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân./ Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc/ Em có chồng anh tiếc lắm thay!/ Ba đồng một mớ trầu cay/ Sao anh không hỏi những ngày còn không?/ Bây giờ em đã có chồng…”. Anh tự nhủ: Trong tình yêu ngoài trái tim mãnh liệt, cũng cần phải có sự dũng cảm…
 
Chuyến xe khách lao đi trong màn mưa xuân. Bài ca dao, hương hoa tầm xuân vấn vít theo anh ngược lên miền biên viễn…
 
Truyện ngắn của Nguyễn Hoàng Sáu
 

Related Articles

Leave a Comment