Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Đôi điều suy nghĩ về nhiếp ảnh

Đôi điều suy nghĩ về nhiếp ảnh

by HiephoaNet

 Nhiếp ảnh là một loại hình nghệ thuật, một bộ phận nằm trong thiết chế văn hóa của nước ta. Nhiếp ảnh đã có những bước phát triển, khẳng định vị thế của nền nhiếp ảnh dân tộc, góp phần quảng bá hình ảnh đất nước và nâng cao đời sống tinh thần của nhân dân. Không chỉ lưu giữ hình ảnh tư liệu, kỷ niệm riêng tư của mỗi người, mỗi gia đình mà nhiếp ảnh còn giữ vai trò lưu giữ lịch sử và những khoảnh khắc tuyệt đẹp của phong cảnh, thiên nhiên dưới vô vàn các góc độ khác nhau. Hàng ngày, nhiếp ảnh đã cung cấp nhiều tư liệu phục vụ cho Báo điện tử, tạp chí, báo in… Ngày nay, nhiếp ảnh đã thật sự len lỏi đến với từng người, từng gia đình và toàn xã hội, nó đã tự khẳng định được vị thế trong nhu cầu hoạt động của các kênh thông tin truyền thông.

Hiện nay ở nước ta phong trào chụp, sáng tác ảnh đang lan rộng. Những phương tiện chụp ảnh tràn ngập và thông dụng đã tạo điều kiện cho nhiều người trong xã hội tham gia vào nhiếp ảnh. Ở nhiều cuộc thi, triển lãm ảnh đã có nhiều ảnh đạt tới đỉnh cao và cái nhìn mới mẻ, gây được nhiều ấn tượng và cảm xúc cho người xem. Đây là điều mà nhiều người đang quan tâm đến nhiếp ảnh nghệ thuật Việt Nam. Trong baì viết này, xin có đôi điều suy nghĩ về nhiếp ảnh và góc nhìn nghệ thuật nhiếp ảnh cùng chia sẻ với mọi người.

Thứ nhất: Nhiếp ảnh gia – Người tạo ra những bức ảnh nghệ thuật rất có hồn và tràn đầy ý nghĩa và tính nhân văn của cuộc sống. Người xem nhìn vào bức ảnh đó có thể thấy và hiểu được ý nghĩa của bức ảnh. Những người này tạo ra số lượng ảnh nghệ thuật nhiều hơn so với Thợ chụp ảnh, họ tạo nên những bức ảnh vì mong muốn góp phần xây dựng nên nghệ thuật văn hóa tinh thần nhân loại, không vì nhu cầu vật chất. So với thợ chụp ảnh, số lượng nhiếp ảnh gia chỉ chiếm một phần rất nhỏ. Thế giới có hàng tỉ người chụp ảnh nhưng những nhiếp ảnh gia thực thụ, được cả thế giới công nhận thì còn ít và có số lượng rất khiêm tốn. Mặt khác Nhiếp ảnh gia cũng có nhu cầu cuộc sống mưu sinh, họ cũng giành nhiều thời gian làm các dịch vụ chụp ảnh để nuổi sống bản thân và nuôi sống đam mê nghệ thuật, lúc này họ không còn là Nhiếp ảnh gia mà trở thành Thợ chụp ảnh. Khi họ tạo ra những bức ảnh nghệ thuật, họ lại là Nhiếp ảnh gia.

Thứ hai: Thợ chụp ảnh – Là những người lưu giữ loại khoảnh khắc chụp ảnh. Những bức ảnh của họ có thể đạt đến chuẩn mực cao nhất của việc chụp ảnh, có sự hoàn hảo về bố cục, màu sắc, ánh sáng, đường nét… Nhưng nhược điểm của các bức ảnh là không có hồn và ý nghĩa nhân văn như ảnh nghệ thuật của Nhiếp ảnh gia. Khi Thợ chụp ảnh gặp được thời điểm tuyệt vời, tìm kiếm được cái đẹp trong khoảnh khắc thăng hoa về cảm xúc, họ chụp lại được những bức ảnh có giá trị nghệ thuật, họ thành Nhiếp ảnh gia. Sau thời điểm đó, họ lại quay về thành Thợ chụp ảnh. Nếu so sánh ở một mức độ nào đó thì Thợ chụp ảnh có nghiệp vụ thấp hơn Nhiếp ảnh gia một chút, đó là sự cảm nhận, nắm bắt khoảnh khắc, nắm bắt cái đẹp của nghệ thuật và kém may mắn hơn khi ít tiếp xúc với cái đẹp nghệ thuật để lưu giữ nó. Cái đẹp của nghệ thuật luôn có trong cuộc sống quanh ta, một chút tinh tế trong cảm nhận, một chút nhanh nhạy nắm bắt khoảnh khắc, một chút may mắn gặp hoàn cảnh khách quan tuyệt vời… là có thể tạo ra những bức ảnh nghệ thuật. Lúc này bạn lại trở thành Nhiếp ảnh gia.

Thứ 3: Ảnh nghệ thuật – là đỉnh cao của chụp ảnh. Những bức ảnh nghệ thuật là sự thành công đỉnh cao của những Nhiếp ảnh gia. Những bức ảnh nghệ thuật đã đáp ứng được 2 yêu cầu: 1 là bức ảnh có hồn, người xem thấy được chủ thể như đang sống trong bức ảnh, đang sống trong thế giới hiện thực, qua thời gian vẫn không thay đổi. 2 là bức ảnh có ý nghĩa nhân văn, tràn đầy hơi thở của cuộc sống. Người nhiếp ảnh gia đã gửi tới cho người xem một thông điệp có ý nghĩa về cuộc sống sâu sắc như:  tình yêu thương, hạnh phúc gia đình, đạo đức, nhân cách, tri thức, tình yêu quê hương đất nước, cuộc sống mưu sinh vất vả…và tạo cho người xem những cảm xúc đặc biệt đó. Số lượng ảnh nghệ thuật hiện đang chiếm một tỷ lệ rất nhỏ. Thông qua các kỳ thi ảnh quốc tế, trong nước và khu vực đã chứng minh điều đó.

Thứ 4: Ảnh tiền nghệ thuật: Là những bức ảnh gần đạt đến trình độ của ảnh nghệ thuật. Bức ảnh sống động, có hồn nhưng không đem được ý nghĩa nhân văn sâu sắc, không gây xúc động cho người xem… số lượng ảnh tiền nghệ thuật nhiều hơn hẳn số lượng ảnh nghệ thuật, dễ được nhiếp ảnh gia và thợ chụp ảnh tạo ra. Khi nhìn vào bức ảnh, người xem không chỉ thấy khoảnh khắc chụp mà còn thấy sự sống động, tồn tại của chủ thể bên trong dù không biết ý nghĩa của bức ảnh. Những bức ảnh tiền nghệ thuật dễ thấy trong các triển lãm ảnh nghệ thuật.

 Thứ 5:Ảnh thông thường ( Ảnh khoảnh khắc): là cácbức ảnh lưu giữ lại khoảnh khắc khi chụp. Thể loại ảnh này là sự hoàn hảo về bố cục, màu sắc, ánh sáng. Các bức ảnh này, chỉ đơn thuần là lưu giữ lại khoảnh khắc khi chụp. Ảnh không có hồn, nên người xem sẽ không thấy bức ảnh sống động, có hồn của chủ thể trong bức ảnh. Các bức ảnh này cũng không gửi được một ý nghĩa nhân văn nào về cuộc sống cho người xem để khiến người xem xúc động.

Giờ đây nghệ thuật nhiếp ảnh đã đến từng ngôi nhà, đến với từng cá nhân. “Biên giới giữa nghệ thuật và đại chúng đã dần bị xóa mờ”, sự kỳ diệu đã được chắp cánh bởi công nghệ kỹ thuật số. Sự bó hẹp quan niệm về nhiếp ảnh của ta trong những lối mòn quen thuộc đã làm cho không gian nhiếp ảnh trở nên hạn hẹp, thiếu dưỡng khí. Tình trạng sao chép, dập khuôn thiếu sáng tạo sẽ tất yếu xảy ra. Thông qua cuộc thi ảnh đẹp trên báo Bắc Giang, Việt Nam và Quốc tế năm 2015 đã là bài học cho chúng ta có trách nhiệm  tìm tòi giải pháp cho vấn đề này.

Hoàng Thương-vuhoangthuong@gmail.com – ĐT:  0987951090

Related Articles

Leave a Comment