Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Đôi điều về bài thơ : Gửi bạn của tôi !

Đôi điều về bài thơ : Gửi bạn của tôi !

by HiephoaNet

Sáng qua- 9/3- một ngày có mưa xuân lành lạnh , thật là tiếc khi tôi lỡ dịp về hội ngộ cùng bạn bè lớp Văn Sử 4B Trường Sư phạm 10+3 Hà Bắc . Tiếc là vì sau 40 năm ra trường, bây giờ bạn bè mới được gặp nhau. Và cũng tiếc là vì tôi không được trực tiếp nghe các thầy, các bạn ôn lại những kỷ niệm không thể nào quên của hơn 40 năm về trước – kể từ năm 1974- khi chúng tôi bỡ ngỡ bước vào trường.
Nhưng thật may, có một người với một bài thơ đã gợi lại trong tôi những ký ức đẹp tươi của một thời hoa đỏ . Người ấy là bạn Đỗ Thành và bài thơ ấy có tựa đề : Gửi bạn của tôi ! Bài thơ đã được chính tác giả đọc trong buổi gặp mặt bạn bè trong buổi sáng hôm qua. Bài thơ đã làm thổn thức bao con tim đang bâng khuâng hoài cổ:

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng

Tác giả đang đọc bài thơ : Gửi bạn của tôi tại TP Bắc Ninh sáng 9/3/2017.

( ảnh đầu trang: Lớp Văn sử 4B- Trường SP 10 +3 Hà Bắc chụp ảnh kỷ niệm 40 năm ngày ra trường )

GỬI BẠN CỦA TÔI

 

Bốn mươi năm- ngày vui hội ngộ,
Bốn mươi năm – một nửa đời người.
Trong âm vang câu hát, tiếng cười.
Ta chợt thấy lòng mình lắng lại.
Nhớ những bạn đã đi xa mãi.
Chẳng thể cùng ta ôn lại chuyện ngày xưa.
***
Ngày xưa ấy:
Đất Việt Yên – Tự Lạn.
Mái nhà tranh, vách đất đơn sơ.
Mà thấm đượm tình thầy, nghĩa bạn.
Nơi ghi dấu một thời trong sáng.
Sống hồn nhiên, thanh thản, yêu đời.

Đất nước có chiến tranh,
Tiễn thầy, bạn lên đường nhập ngũ.
Bao đôi mắt rưng rưng ngấn lệ.
Lo người đi, đi mãi không về !

***
Rồi trường mình lại chuyển xa hơn.
Đến Kim Tràng- nơi bụi bay đất đỏ.
Có đồi cây và những dòng suối nhỏ.
“Đời quá vui nên “túi” vải cũng cài hoa”!
Nơi ghi dấu những tháng ngày qua.
Những năm tháng- một thời tuổi trẻ.
Thời gian khó- mà thương nhau đến thế.
Củ sắn chia nhau cho đỡ đói lòng.
Bạn thân ơi! Còn nhớ hay không?
Nải chuối ăn xong vẫn còn đòi ăn nữa.
Có mỗi bát cơm lại chia mình một nửa.
Nghĩ đến bây giờ không thể nào phai.
***
Thời gian ơi! xin hãy quay trở lại.
Cho chúng tôi về với ngày xưa.
Về với thời tuổi trẻ đẹp như mơ!
Để nhớ lại một thời đáng nhớ.

Văn sử 4B ơi!
Bốn mươi mùa hoa đỏ,
Tôi vẫn yêu, vẫn nhớ đến vô bờ!
Thời gian ơi! xin hãy quay trở lại.
Cho chúng tôi về với trường xưa.
Để nhớ lại một thời đáng nhớ,
Với những bài ca không thể nào quên!

Mở đầu bài thơ, bạn tôi gióng lên những tiếng chuông nhắc nhở về thời gian xa cách . 40 năm, ngót nửa thế kỷ rồi. 40 năm, một nửa đời người. Thời gian ấy đâu còn ngắn nữa. Bây giờ gặp được nhau đây, vui lắm nhưng mà thương lắm! Bởi bạn ta- có những người đã mãi mãi đi xa- không thể nào về nữa !!! Bởi thế mà lòng mỗi người như lắng lại. Bởi thế mà đoạn thơ mở đầu như chạm đến nỗi đau buồn sâu thẳm trong mỗi con tim :

 

Bốn mươi năm- ngày vui hội ngộ,
Bốn mươi năm – một nửa đời người.
Trong âm vang câu hát, tiếng cười.
Ta chợt thấy lòng mình lắng lại.
Nhớ những bạn đã đi xa mãi.
Chẳng thể cùng ta ôn lại chuyện ngày xưa.

Rồi sau đó, bằng phương thức tự sự xen với trữ tình, tác giả giúp bạn bè hồi tưởng lại những tháng ngày đầu tiên bước chân vào trường Sư phạm . Với bạn và với tôi – Đó đều là những tháng ngày đẹp nhất. Bởi ngày ấy, chúng tôi mới mười tám , đôi mươi . Lần đầu tiên xa nhà. Bỡ ngỡ, rụt rè bước chân vào cuộc đời sinh viên vô cùng mới lạ . Rồi quen nhau, thân nhau. Trường lớp đơn sơ mà tình người rộng mở . Nhưng ngày ấy, đất nước đang có chiến tranh . Thầy giáo của tôi, và cả tôi nữa cũng lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, rưng rưng lưu luyến. Mắt ai ướt nhòe , lo lắng sợ không có ngày mai. Đoạn thơ này là những thước phim quay chậm , giúp mọi người cùng nhớ về những ngày xưa cũ ấy ở miền quê Tự Lạn- Việt Yên :

 

Ngày xưa ấy:
Đất Việt Yên – Tự Lạn.
Mái nhà tranh, vách đất đơn sơ.
Mà thấm đượm tình thầy, nghĩa bạn.
Nơi ghi dấu một thời trong sáng.
Sống hồn nhiên, thanh thản, yêu đời.

Đất nước có chiến tranh,
Tiễn thầy, bạn lên đường nhập ngũ.
Bao đôi mắt rưng rưng ngấn lệ.
Lo người đi, đi mãi không về !

Sau ngày giải phóng miền Nam ( 1975), trường chuyển về Kim Tràng- Tân Yên . Cuộc hành quân về miền đất đỏ và những năm tháng sống ở nơi “ có đồi cây và những dòng suối nhỏ” đã in đậm rồi hóa thành thơ trong lòng tác giả tự bao giờ. Bài thơ tiếp tục đưa người đọc đến với ngày xưa với những kỷ niệm đẹp như mơ và đáng yêu như những trang cổ tích :

Rồi trường mình lại chuyển xa hơn.
Đến Kim Tràng- nơi bụi bay đất đỏ.
Có đồi cây và những dòng suối nhỏ.
“Đời quá vui nên “túi” vải cũng cài hoa”!
Nơi ghi dấu những tháng ngày qua.
Những năm tháng- một thời tuổi trẻ.
Thời gian khó- mà thương nhau đến thế.
Củ sắn chia nhau cho đỡ đói lòng.
Bạn thân ơi! Còn nhớ hay không?
Nải chuối ăn xong vẫn còn đòi ăn nữa.
Có mỗi bát cơm lại chia mình một nửa.
Nghĩ đến bây giờ không thể nào phai.

Vâng ! Ngày xưa của chúng tôi là như thế đó . Thời bao cấp đói nghèo . Gian khó lắm mà cũng thương nhau nhiều lắm . Bát cơm, củ sắn chia nhau . Cái đói như gắn kết mỗi chúng tôi gần lại với nhau hơn . Và vượt lên tất cả là niềm vui sống, là sự lạc quan và hồn nhiên tới mức: “ Đời quá vui nên túi vải cũng cài hoa”.
Để khép lại bài thơ Đỗ Thành đã dùng điệp ngữ “ Thời gian ơi ! Xin hãy quay trở lại” để diễn tả thật chân thành niềm ước mong của tất cả mọi người :

Thời gian ơi! xin hãy quay trở lại.
Cho chúng tôi về với ngày xưa.
Về với thời tuổi trẻ đẹp như mơ!
Để nhớ lại một thời đáng nhớ.

Văn sử 4B ơi!
Bốn mươi mùa hoa đỏ,
Tôi vẫn yêu, vẫn nhớ đến vô bờ!
Thời gian ơi! xin hãy quay trở lại.
Cho chúng tôi về với trường xưa.
Để nhớ lại một thời đáng nhớ,
Với những bài ca không thể nào quên!

Bạn ấy đã nói hộ tất cả mọi người. Chúng ta, ai chẳng muốn trở về với ngày xưa đầy yêu thương, đáng nhớ. Bốn mươi mùa hoa đỏ đã qua . Chúng ta , mắt đã rạn chân chim và tóc đã pha sương nhưng lòng vẫn yêu, vẫn nhớ về bạn bè và mái trường yêu dấu. Bởi lẽ : Tình yêu không bao giờ có tuổi !
Cảm ơn bạn Đỗ Thành đã viết giúp bạn bè những dòng thơ nói về một thuở ngu ngơ . Cảm ơn bài thơ , với những lời nhẹ nhàng, sâu lắng đã tái hiện thành công cả một thời hoa đỏ đẹp hơn thơ !
Và như thế, tôi hy vọng rằng bài thơ : Gửi bạn của tôi – sẽ là một phần trong “ Những điều còn mãi” của Hội học sinh khoa Văn Sử khóa 4- Trường Sư phạm 10_3 Hà Bắc khóa 1974-1977 .

TRẦN THANH

Related Articles

Leave a Comment