Trang chủ Tin TứcQuê hương Hiệp HoàNgười Hiệp Hòa Có một cựu chính ủy như thế…

Có một cựu chính ủy như thế…

Đăng bởi HiephoaNet

Thời chống Mỹ, trong muôn vàn gian khó, Hồ Quang (tức Nguyễn Thế Tính) đã có công gây dựng cơ sở ở một xã giải phóng thuộc huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế. Rời quân ngũ trở về, hai lần làm công tác cựu chiến binh ở hai xã thuộc hai huyện khác nhau của tỉnh Bắc Giang, ông lại tiếp tục cùng đồng chí đồng đội gây dựng phong trào đi lên từ những yếu kém. Cùng với đó là tay bút viết báo năng động và hiệu quả. Nhắc đến ông, người ta bảo đó là một cựu chính ủy vẫn không buông “tay súng”, không rời tay bút…

Ông Nguyễn Thế Tính chủ trì lễ phủ Quân kỳ trong lễ tang một cựu chiến binh

Trưởng thành từ đất Quảng Điền

Cuối tháng 6 năm 1963, Nguyễn Thế Tính rời quê hương Thường Thắng (Hiệp Hòa – Bắc Giang) nhập ngũ, lên Mộc Châu – Sơn La huấn luyện tân binh. Cuối năm 1963, anh được chọn đi B. Đầu tháng 12 năm 1964, Nguyễn Thế Tính về Tỉnh đội Thừa Thiên, rồi được điều xuống Huyện đội Quảng Điền, một huyện đồng bằng nằm dọc hai bên bờ phá Tam Giang. Về đây, Nguyễn Thế Tính lấy tên mới là Hồ Quang làm tên thường dùng, để đề phòng những tình huống xấu xảy ra trong chiến đấu.

Khoác ba lô về đến căn cứ lúc non trưa ngày 7-12-1964, cơ quan đi công tác vắng chỉ còn Lê Văn Quảng, một quân khí viên ở lại, Hồ Quang và Quảng củng cố lán trại. Đến đêm thứ tư, Hồ Quang cùng anh em trạm cưa của huyện gùi ván gỗ làm hầm bí mật vượt qua đường 1 xuống xã Phong Nhiêu, rồi lấy gạo gùi lên. Tại đây, Hồ Quang được gặp Huyện đội trưởng Lê Kim Sơn để nhận nhiệm vụ. Hôm sau anh rời căn cứ xuống chân dốc Ồ Ồ thuộc xã Phong Sơn, tham gia hoạt động với tiểu đội vũ trang của huyện. Vốn là một chiến sĩ trinh sát, Hồ Quang hòa nhập rất nhanh.

Thời điểm đó, huyện Quảng Điền phần lớn đã giải phóng.  Đầu năm 1965, trong số gần 200 thanh niên nam nữ tình nguyện tham gia cách mạng, huyện đã chọn 100 anh chị em để huấn luyện. Một mình Quang được giao đảm nhiệm huấn luyện cả chính trị và quân sự cho lực lượng này. Xong khóa huấn luyện thì Hồ Quang lại được giao chỉ huy một trung đội vũ trang của huyện trực tiếp chiến đấu. Kết thúc thắng lợi một trận chống càn, đơn vị rút ra căn cứ. Riêng Hồ Quang được giao nhiệm vụ ở lại xây dựng xã Quảng Thái. Là xã có 7 thôn vừa mới giải phóng, lực lượng cán bộ xã chỉ có hai đảng viên dự bị mới được khôi phục: Ông Nguyễn Văn Khôi làm Chủ tịch Mặt trận Giải phóng kiêm Hội trưởng Nông dân; bà Nguyễn Thị Giàng làm Phó Chủ tịch kiêm Hội trưởng Phụ nữ. Hồ Quang cũng mới được kết nạp vào Đảng hơn một tháng. Huyện ủy quyết định thành lập chi bộ dự bị do Hồ Quang trực tiếp phụ trách. Anh bàn ngay với ông Khôi và bà Giàng sắp xếp bố trí cán bộ, xây dựng lực lượng du kích, phát động nhân dân vót chông xây dựng làng chiến đấu, xây dựng các đoàn thể giải phóng. Lực lượng du kích có 5 chiến sĩ ở 5 thôn được Hồ Quang huấn luyện, lựa chọn đưa về trước một tuần với nhiệm vụ mỗi người làm một hầm bí mật để tránh giặc và bảo vệ cán bộ. Toàn xã thành lập 1 trung đội du kích tập trung. Mỗi thôn thành lập 1 tiểu đội du kích chiến đấu, 1 tiểu đội du kích “rộng rãi” (bí mật – chủ yếu là nữ) không thoát ly. Tất cả cán bộ, du kích “ở nổi” bám làng, bám dân sẵn sàng chiến đấu chống địch càn quét. Sau một tháng đã hoàn thành việc xây dựng hệ thống chính quyền, đoàn thể, lực lượng du kích. Khó khăn nhất là việc giải quyết vấn đề ruộng đất. Hồ Quang nắm lại cách giao thầu khoán ruộng của chế độ cũ. Sau khi trao đổi với đội ngũ cán bộ, anh quyết định vận động bà con cứ sản xuất nguyên canh trên diện tích đã thầu trước đây, chỉ khác là phần “nộp tô” bây giờ nộp cho Mặt trận Giải phóng để nuôi quân. Chỗ nào bị địch đánh phá, sản xuất khó khăn thì được miễn. Vận động nhân dân bán phần lương thực dư dôi cho Mặt trận để dự trữ nuôi quân. Vụ lúa xuân hè năm giải phóng đầu tiên ấy được mùa. Số thóc gạo thu mua dự trữ được đủ cung cấp cho lực lượng vũ trang và cán bộ cả huyện. Xã Quảng Thái thực sự trở thành một căn cứ đứng chân vững chắc của huyện Quảng Điền.

Hai lần làm Chủ tịch cựu chiến binh – hai lần “xung trận”

Tháng 12 năm 1987, Bí thư Đảng ủy, Phó Trung đoàn trưởng về Chính trị Hồ Quang nhận quyết định nghỉ hưu. Mọi người vẫn gọi ông bằng cái tên khai sinh là Nguyễn Thế Tính. Gia đình ông ở khu tập thể Công an Hà Bắc (nay là Bắc Giang), nơi vợ ông công tác. Kinh tế  khó khăn, nuôi năm con ăn học rất chật vật, ông làm đủ thứ, nấu rượu nuôi lợn, trồng rau lang, nhận gia công sấy sinh địa cho cửa hàng Dược của huyện… Cuối năm 1991, ông quyết định đưa hai con nhỏ lên vùng núi Yên Thế để làm kinh tế vườn đồi, kiếm tiền nuôi hai con. Hai suất lương hưu, ông dành cho bà chắt chiu nuôi một con học Cao đẳng, một con học cấp 3 ở thị xã Bắc Giang. Trên quê mới, người dân xóm Chẽ, xã Phồn Xương thấy ông chịu khó làm vườn, chăn nuôi hiệu quả thì rất quý và coi như người thân thuộc. Năm sau, ông gia nhập Hội cựu chiến binh (CCB). Năm sau nữa, ông được cử làm Phó Chủ tịch Hội CCB xã Phồn Xương. Bằng sự nhiệt tình xông xáo của mình, cùng với đầu óc tổ chức chặt chẽ và bài bản, năm 1995, ông được bầu làm Chủ tịch Hội CCB xã. Gánh trách nhiệm này, ông thực sự “vào cuộc” bởi nội tình của địa phương rất phức tạp. Đội ngũ cán bộ xã chia rẽ bè phái, mất đoàn kết nghiêm trọng. Tình trạng này kéo dài nhiều năm nên gây bức xúc trong nhân dân, và hơn ai hết, những đảng viên và nhân dân trông cậy vào tiếng nói của Hội CCB. Chủ tịch Nguyễn Thế Tính được những cựu chiến binh là cán bộ hưu tâm huyết, có kinh nghiệm trong công tác tổ chức và chỉ đạo công tác địa phương như ông Nguyễn Văn Hòa (nguyên Chánh Thanh tra huyện, lúc đó là Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã), ông Ninh Văn Kháng (nguyên Trưởng Công an huyện) ủng hộ, ông đã thẳng thắn nêu vấn đề với Đảng ủy, cần củng cố sự đoàn kết nội bộ, sắp  xếp bố trí lại đội ngũ cán bộ, xây dựng quy hoạch nguồn kế cận, coi đó là khâu then chốt xây dựng Đảng bộ xã trong sạch vững mạnh. Ông không ngại, không né tránh mà đấu tranh trực diện với những biểu hiện tiêu cực, yêu cầu công khai và dân chủ trong tất cả các vấn đề của địa phương, kiên quyết đưa ra xem xét tư cách của những cán bộ, đảng viên có biểu hiện thoái hóa, biến chất. Ông đề nghị Đảng ủy và được Đảng bộ đồng tình, xây dựng đội ngũ cán bộ cấp ủy, chính quyền trẻ có phẩm chất và năng lực tốt. Từ đó, xã Phồn Xương đã vươn lên vững mạnh, vững chắc. Năm 2001, là năm hết nhiệm kỳ, con trai út của ông cũng đã vào học Đại học, ông xin nghỉ công tác để chuyển gia đình về quê.

Chia tay mảnh đất quê hương cụ Đề Thám sau tròn mười năm lao động, công tác vất vả nhọc nhằn để trở về quê hương Thường Thắng (Hiệp Hòa), nơi ông và vợ ông đã sinh ra và lớn lên, tình cảm quý mến của bà con làng xóm, của Hội CCB xã Phồn Xương dành cho ông còn sâu đậm mãi.

Những tưởng người cựu chiến binh ấy có thể nghỉ ngơi vui vầy cùng con cháu, nào ngờ, chỉ mấy năm sau, Hội CCB xã Thường Thắng lại một lần nữa trao cho ông chức Chủ tịch. Và lần này, ông còn phải “xung trận” quyết liệt hơn bởi sau thời gian nghiên cứu tình hình, thì ông thấy rằng, nội tình địa phương là rất phức tạp. Vị chủ tịch xã có tác phong gia trưởng, độc đoán chuyên quyền, khiến đội ngũ cán bộ ở đây gần như “tê liệt”, không ai dám đấu tranh. “Chỉ có bác Tính may ra mới “trị” được!” – Khi biết ông vào cương vị đứng đầu Hội CCB, không ít người đã bày tỏ niềm tin như vậy. Từ kinh nghiệm ở Phồn Xương, xa hơn là từ kinh nghiệm gây dựng cơ sở thời chống Mỹ, ông đã không quản ngại tuổi cao, sức có hạn, lăn lộn bám nắm dân, lắng nghe dân và thấu hiểu gốc rễ những tâm tư,  bức  xúc của dân để có cơ sở đấu tranh với những biểu hiện tham nhũng, tiêu cực của một số cán bộ. Nhiều người không khỏi ngỡ ngàng, thậm chí khuyên can khi ông quyết định khai trừ khỏi Hội những vị hội viên có khuyết điểm nghiêm trọng, trong đó có cả vị nguyên lãnh đạo chủ trì xã! Nhưng ông quan niệm: Đấu tranh, thanh lọc đưa ra khỏi đội ngũ những người thoái hóa, biến chất, cơ hội chính là để bảo vệ Đảng, chính quyền, thanh danh của Hội. Đó cũng như là mấu chốt của sự thành công khi một lần nữa, đội ngũ cán bộ được thanh lọc, những biểu hiện tiêu cực, tham nhũng được đưa ra ánh  sáng, một thế hệ cán bộ mới, trẻ được tín nhiệm cao đã giúp cho Đảng bộ xã Thường Thắng từng bước vươn lên đúng hướng, đạt được danh hiệu “Đảng bộ trong sạch vững mạnh”. Cương trực và dữ dội như thế, nhưng nếu ai được chứng kiến ông chủ trì buổi lễ phủ Quân kỳ trong tang lễ của cựu chiến binh từ trần thì không khỏi xúc động vì sự trang trọng thiêng liêng đầy tình nghĩa mà ông thể hiện trước vong linh đồng đội… Và như một người lính hoàn thành sứ mệnh của mình, đầu năm nay, nhiệm kỳ kết thúc, ông lại rút khỏi cương vị Chủ tịch, để nhường lại cho thế hệ mới. Nhiều người khuyên ông còn sức, xã lại đã ổn định, nên làm tiếp, ông cười bảo: “Tôi có nghỉ đâu, tôi vẫn là hội viên, vẫn còn phải đóng góp sức mình cho Hội chứ!”.

Viết báo không… nhuận bút

Với ông, viết báo như là duyên nghiệp. Thời chống Mỹ, lúc công tác ở Huyện đội Quảng Điền, một lần làm báo cáo tổng hợp lên trên, ông thấy cần phải gửi lên Tờ tin Quân khu Trị  Thiên – Huế để họ tham khảo. Bất ngờ tin đó được đăng. Cầm tờ tin trên tay, ông phấn khích viết liền một bài kể chi tiết trận đánh của đơn vị vừa diễn ra. Một tháng sau, bào báo “Chiến thắng Bắc Thạnh” được in trang trọng khiến ông càng thêm phấn khích. Từ đó, cứ đều đặn ông viết tin, bài và trở thành cộng tác viên “ruột” của Tờ tin. Tháng 9 năm 1966, ông về làm phóng viên Tờ tin Quân khu. Tại đấy, Hồ Quang trở thành một trong ba cây bút chủ lực, xông xáo khắp các địa bàn nóng bỏng nhất để viết bài, đưa tin…

Nhưng những trận sốt rét hành hạ, những trận bị sức ép của bom B-52 đến thủng màng nhĩ tai đã khiến ông buộc phải rời chiến trường để ra Bắc điều trị, an dưỡng. Nhưng “máu nghề nghiệp” vẫn khiến ông không ngừng tay bút. Dù ở nơi an dưỡng, lúc làm công tác tuyên huấn, công tác bảo vệ chính trị, hay khi đã phát triển lên Bí thư Đảng ủy, Phó Trung đoàn trưởng về Chính trị thì ông vẫn dành thời gian viết báo. Có lẽ chính nhờ “gien” ông mà trong số năm người con thì có tới ba người đang làm báo chuyên nghiệp.

Ba năm trở lại đây, ông trở thành thành viên của Ban biên tập Hiephoa.net , một trang thông tin điện tử được cấp ủy, chính quyền và nhân dân trong huyện Hiệp Hòa đánh giá cao, coi đây là diễn đàn nghiêm ngắn, nhanh nhạy phản ánh kịp thời những sự kiện diễn ra trên địa bàn, tuyên truyền nêu gương tốt, đấu tranh chống tiêu cực, mặt trái… Hằng ngày, ông đi xe máy, với túi “đồ nghề” đi khắp làng khắp xã để lấy tư liệu viết bài. Bất kể sự kiện gì của làng của xã, chỉ mấy tiếng đồng hồ sau thì trên trang Hiephoa.net đã có tin bài và ảnh. Nhiều tấm gương được ông phát hiện đã được các cơ quan thông tấn báo chỉ kịp thời tuyên truyền, nêu gương. Cũng không ít những bức xúc, mặt trái bị ông phanh phui để dư luận lên án, chính quyền “vào cuộc” xử lý kịp thời. Tính sơ sơ trong 3 năm “làm báo” cho Hiephoa.net, ông đã có tổng cộng  trên 250 tin bài, hàng trăm bức ảnh. Và điều ít người biết đến là tất cả các tin bài ảnh của “Nhà báo Nguyễn Thế Tính” đều không hề có… nhuận bút!

Thăm nhà ông vào một ngày nghỉ cuối tuần, vị cựu chính ủy ấy vẫn miệt mài ngồi trên bàn viết với bài báo còn dang dở, cuốn sử đang tham gia biên soạn, hay bản sơ đồ dòng họ cũng đang cần bàn tay ông tu chỉnh… Tôi biết, với cựu chiến binh 15 lần giành danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, Dũng sĩ Quyết thắng, 7 lần là Chiến sĩ thi đua thời chống Mỹ, hàng chục bằng, giấy khen… và như câu nói “Cựu chính ủy không buông “tay súng”, không rời “tay bút” thì đúng là ông không lúc nào ngơi nghỉ…

Nguyễn Hoàng Sáu

 

Bài liên quan

Gửi bình luận