Tàn nhưng không phế

Uncategorised

Kính tặng các thương binh, bệnh binh xã Ngọc Sơn- Hiệp Hòa - Bắc Giang

 

Hai mươi năm hội bên nhau.

Quãng thời gian ấy mái đầu pha sương.

Trẻ trai tạm gác yêu thương,

Ba lô súng đạn lên đường vào nam.

Trường sơn sẻ dọc, sẻ ngang.

Trèo đèo lội suối ngút ngàn biên cương.

*

*               *

Tuổi xuân để lại chiến trường.

Vào sinh ra tử, tích thương đầy người.

Tắm bom, gội đạn vẫn cười.

Hoàn thành nghĩa vụ, về nơi quê nhà.

Tháng ngày phụng dưỡng mẹ cha.

Tu sửa gian nhà, lấy vợ sinh con.

Với hàng xóm sống vuông tròn.

Với các đoàn thể sắt son kiên cường.

*

*               *

Bắt tay xây dựng quê hương,

Dồn điền đổi thửa, vẫn luôn hài hòa.

Đồng gần cho đến ruộng xa.

Bờ vùng máng nước, ao nhà, vườn sân.

Dáng người chiến sỹ tảo tần.

Dầm mưa dãi nắng tu thân cho mình.

Đôi tay tự lực cánh sinh,

Có thêm trợ giúp anh gần, em xa.

Thiên thời địa lợi nhân hòa.

Tổ tiên phù hộ cho ta trưởng thành.

*

*              *

Mát nhà, cơm dẻo, ngọt canh.

Ông bà hòa thuận, cháu sanh thảo hiền.

Bây giờ lục, thất, bát niên.

Truyện xưa kể lại triền miên không đầu.

Thân tàn, chí khí phế đâu.

Tưới vun vườn phúc, mai sau ấm phần.

Trẻ thì vì nước quên thân,

Già nêu gương sáng, sống gần cháu con.

Suốt đời một tấm lòng son.

Hiếu trung giữ trọn, nước non vẹn tình.

                                          Mạnh Hùng  

                                                                           Thơ vườn núi ngọc tháng 7/2015.