Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Bài thơ Viếng mộ Anh của Chu Quang Hiển

Bài thơ Viếng mộ Anh của Chu Quang Hiển

by HiephoaNet

VIẾNG MỘ ANH

Anh tòng quân em chưa ra đời
Cha đánh giặc ở miền anh đến
Ngày giải phóng mẹ bùi ngùi-đau đớn

Cha trở về-anh mãi đi xa

Em sinh ra khi mẹ đã toan già
Trong mất mát nảy chồi niềm an ủi
Giành cho em tình thương gần gũi
Thương anh nhiều mẹ chắt lựa lời ru

Em lớn lên tóc mẹ bạc màu
Bấm đốt ngón tay, anh đi ngày ấy
Nói với em những lời trong run rẩy
Con gắng tìm, thăm viếng mộ anh con.

Chiến trường xưa bao dặm lối mòn
Dấu chân anh đã mờ trong cát bụi
Trận địa xưa- những khoảnh rừng chaý trụi
Cây nảy mầm đã biếc màu xanh

Đi tìm mộ anh ,mộ anh chưa thấy
Lòng chạnh nhớ lời mẹ dặn phương xa
Hàng mi em, lệ cứ ướt nhòa
Và đứng lặng trước hàng bia ghi chữ

“Mộ người chiến sỹ vô danh”
Những người chiến sỹ như anh
Ngã xuống trong chiến tranh
Cái ác liệt xóa luôn dòng tên tuổi .

Đi tìm mộ anh ,mộ anh chưa thấy
Nén nhang này, em thắp mộ vô danh
Nghĩ tin rằng trong đó có anh
Nơi chín suối hương hồn anh bớt lạnh.

Chu Quang Hiển- 27/7/2012.

 

Đây là bài thơ được anh Chu Quang Hiển viết sau những chặng đường dài đi tìm mộ người anh ruột của mình đã chiến đấu và hy sinh ở chiến trường miền Nam trong những năm đánh Mỹ. Mở đầu bài thơ là câu chuyện thời chiến tranh của một gia đình có cả cha và con cùng ra trận. Đó là khí phách, là lòng yêu nước là chí căm thù của biết bao người Việt khi Tổ quốc bị xâm lăng. Nhưng khi đất nước hòa bình, người cha đã trở về còn người con đã nằm lại nơi chiến trường ác liệt. Nỗi đau đó đã được Chu Quang Hiển viết nên bằng những vần thơ mộc mạc, đậm chất tự sự và hàm chứa cả một nỗi đau tê dại trong lòng người mẹ :

Anh tòng quân em chưa ra đời
Cha đánh giặc ở miền anh đến
Ngày giải phóng mẹ bùi ngùi-đau đớn
Cha trở về-anh mãi đi xa.

 

Người em lớn lên mà chưa rõ mặt anh. Người em được mẹ chăm chút, nâng niu bằng tất cả những gì mẹ có. Mẹ chắt chiu từng giọt sữa mát lành, mẹ lựa từng lời ru để cho em ngon giấc. Bởi em chính là niềm an ủi lớn lao của mẹ. Và khi em lớn lên- tóc mẹ đã bạc màu. Em đã trở thành nơi để mẹ gửi trọn niềm mong ước cháy bỏng bấy lâu nay của mẹ :

Em sinh ra khi mẹ đã toan già
Trong mất mát nảy chồi niềm an ủi
Giành cho em tình thương gần gũi
Thương anh nhiều mẹ chắt lựa lời ru
 
Em lớn lên tóc mẹ bạc màu
Bấm đốt ngón tay, anh đi ngày ấy
Nói với em những lời trong run rẩy
Con gắng tìm, thăm viếng mộ anh con.
 Vâng lời mẹ, người em đã lên đường về miền xa ngái. Trong tay em không một dòng địa chỉ, em vẫn đi. Tìm anh trong niềm thương ở nơi anh ngã xuống.Nơi đó, xưa là nơi anh đến nhưng bây giờ đã mờ trong cát bụi. Chiến trường xưa cháy trụi giờ đã biếc màu xanh. Tìm anh nơi hư vô mà trong lòng đau xót. Anh ở đâu giữa mênh mông trời đất? Anh nằm đâu ở nghĩa trang này? Nơi đây bạt ngàn mộ trắng. Và cũng có bao hàng- những ngôi mộ vô danh:
 
Chiến trường xưa bao dặm lối mòn
Dấu chân anh đã mờ trong cát bụi
Trận địa xưa- những khoảnh rừng chaý trụi
Cây nảy mầm đã biếc màu xanh
 
Đi tìm mộ anh ,mộ anh chưa thấy
Lòng chạnh nhớ lời mẹ dặn phương xa
Hàng mi em, lệ cứ ướt nhòa
Và đứng lặng trước hàng bia ghi chữ
 
“Mộ người chiến sỹ vô danh”
Những người chiến sỹ như anh
Ngã xuống trong chiến tranh
Cái ác liệt xóa luôn dòng tên  tuổi .
 
Bài thơ kể chuyện người em đi tìm mộ anh trong vô vọng và đột ngột dẫn dụ người đọc đến với những ngôi mộ liệt sĩ vô danh. Người em đã đứng lặng, đã ướt nhòa hàng mi trước những nấm mồ không tên tuổi. Với cách lặp liên tiếp hai lần” mộ anh”, với cách dùng những từ ngữ giàu sức biểu cảm như ” đứng lặng”, “ướt nhòa” tác giả đã dựng nên hình ảnh sững sờ, chết lặng của người em- và cũng của biết bao nhiêu người khác nữa đã đau đớn, xót xa khi đứng trước những ngôi mộ không tên không tuổi. Để rồi, trong đớn đau, người em đã thắp hương lên từng ngôi mộ đó. Lòng em cứ tin rằng trong đó có Anh. Em nhờ khói hương ngát bay, gửi tình em đến với Anh, mong Anh bớt lạnh :
 
Đi tìm mộ anh ,mộ anh chưa thấy
Những nén nhang này, em thắp mộ vô danh
Nghĩ tin rằng trong đó có anh
Nơi chín suối hương hồn anh bớt lạnh.
 
Bài thơ kết thúc bằng một niềm tin mong manh nhưng mạnh mẽ của người em . Kết thúc ấy đặt ra nhiều câu hỏi. Người em đến bây giờ đã tìm thấy anh chưa ? Chưa thì bao giờ sẽ thấy? Và bao giờ mới trả lại cho tất cả những người liệt sĩ vô danh những dòng tên của mình trên mộ. Hay cứ chấp nhận cái sự thật phũ phàng của ” cái ác liệt xóa luôn dòng tên tuổi ” ! Câu trả lời này, không chỉ của riêng ai. 
Ngày 27-7 sắp đến gần, tôi có đôi điều cảm nhận với ước mong được coi là một nén tâm nhang, cùng với bài thơ kính viếng anh linh của biết bao anh hùng liệt sĩ .
 
TRẦN THANH

Related Articles

Leave a Comment