Trang chủ Tin TứcQuê hương Hiệp HoàNgười Hiệp Hòa Đêm trắng ở Thụy Điển

Đêm trắng ở Thụy Điển

Đăng bởi HiephoaNet

Hồi trước, Đài Tiếng nói Việt Nam hay phát sóng vở kịch “Giã từ những đêm trắng”…
Lâu rồi không nghe đài nên không biết bây giờ họ có phát lại không.

Giã từ những đêm trắng là vở kịch nói về giới trẻ châu Âu… Hình như lên án thói ham chơi, lối sống Tây… hay gì đó mà lâu rồi không nhớ nữa.
Ảnh này chụp một đêm trắng ở thủ đô Stockhom (Thụy Điển), nhưng đây là chuyện đêm trắng khác…

Có một vở kích khác nói về Cụ Hồ vào giây phút quyết định phải bác đơn xin ân giảm của Đại tá Trần Dụ Châu…. cũng mang tên “Đêm trắng”.

Vở này mới, Hình tượng cụ Hồ và tâm tư của Cụ Chủ tịch đã phải thức trắng đêm khi ra quyết định không ân xá cho Đại Tá Lê Dụ Châu vì tội tham nhũng… Trong vở này có cảnh Cụ gặp vợ Trần Dụ Châu, sau một hồi giáo huán, người vợ giác ngộ và nói: “Chồng con bị tử hình là đúng” (tâm phục khẩu phục)…

Còn đây là chuyện Đêm trắng ở Châu Âu.

Đêm trắng ở Châu Âu (cụ thể là ở Stốckhôm Thụy Điển), nơi giáp Chí tuyến Bắc… là một hiện tượng tự nhiên.
Vào thời điểm tháng Sáu hàng năm, khi trái đất quay lêch về phía Bắc thì mặt trời hầu như không tắt trên Bắc Cực và một phần của Bắc Âu, tính từ đường chí tuyến Bắc…

Thật may mắn khi mình được chứng kiến và cảm nhận những đêm trắng suốt hai tuần như thế ở Thụy Điển. 

Tấm ảnh này mình chụp vào lúc nửa đêm. Thành phố vẫn lên đèn nhưng trời thì sáng trong.
Vào dúng ngày Hạ chí (22/6) thì mặt trời hầu như không tắt. Sau 22 giờ mà vẫn nhìn thấy ánh mặt trời như buổi chiều 5 giờ của bên ta. Chiều xuống rất chậm…

Vì thế, nếu buồn ngủ thì cứ đi ngủ thôi chứ đừng đợi mặt trời tắt…

Các khách sạn đều trang bị một loại rèm cửa rất dày và tối, nếu không kéo rèm thì cảm giác ban ngày luôn thường trực…

Ban ngày, trời trong veo, xanh ngắt. Nắng vàng nhuộm khắp nhưng không khí thì khô mát chứ không gắt. Mặc dù nắng nhưng không nóng mà đôi khi se lạnh. Ai không quen dễ bị nứt nẻ da, khô da… vì thế nên ở đây các loại kem dưỡng da bán rất chạy.

Đây là cảnh đổi gác của đội lính hoàng gia Thụy Điển. Có cả kỵ binh lẫn bộ binh… nhưng ngựa nó chạy nhanh quá, lại nháo hác nên chưa kịp định thần nó đã chạy mất không chộp được ảnh… tiếc quá

Đến Stốc-khôm nên xuống du thuyền đi một vòng quanh thủ đô Thụy điển. Lúc nào cũng có tàu xuất bến nên chỉ việc mua vé, đợi đủ khách là lên tàu. Tàu sẽ đưa ta đi một vòng quanh Stockhom, ngắm cảnh và chụp ảnh. Những tòa nhà sát mép nước đã được xây từ hàng mấy trăm năm trước nay vẫn sừng sững trơ gan cùng tuế nguyệt, mới biết chất lượng công trình xây dựng đáng nể. 

Ngồi trên tàu du lịch, nghe nhạc và thả hồn vào sông biển mới hiểu thế nào là “giá trị bền vững” của cuộc sống.

Sông và biển bao quanh Stockhom, nhưng mực nước biển cao hơn nên để bảo vệ Stockhom, người ta xây đê biển, vì thế, để đi hết một vòng người ta  phải làm âu thuyền. Tàu vào âu thuyền, bơm nước cho cùng mực nước ngoài biển để tàu đi qua… Qua âu thuyền này làm mình nhớ đến cái âu thuyền ở quê. Thời Pháp, người Pháp xây hệ thống thủy nông dẫn nước Sông Cầu chạy qua huyện Hiệp Hòa. Vì có nhiều mức nước cao thấp nên để cho thuyền bè đi lại được thì họ làm âu thuyền, quê mình gọi là Kè. Kè ở gần nhà bà ngoại, mỗi lần đi chợ Bầu thường phải đi qua đây. Hồi bé, mình rất sợ khi đi qua cái Kè này…

Còn đây là cái Kè…ngoại. Kè Biển ở Stockhom


Những chiếc tàu to đùng chở hàng và tàu du lịch tràn ngập trên vịnh. Nhưng đáng kể nhất vẫn là những chiếc du thuyền. Thụy điển là nước giàu lại mấy trăm năm không có chiến tranh nên đất nước rất thanh bình. Là một nước rất có thiện cảm với Việt Nam, Thụy Điển từng giúp Việt Nam xây dựng Nhà máy giấy Bãi Bằng đên bây giờ vẫn là một trong những nhà máy giấy tốt nhất. Lại có bệnh viện Nhi Thụy điển hồi trước gọi theo tên ông Ô lôp Pan mơ, thủ tướng đã mất vì bị ám sát… Ngay cả khi cả thế giới không thèm chơi với Việt Nam do hiểu lầm vụ giải phóng Nông Pênh thì những năm đó, chính phủ và nhân dân Thụy điển vẫn giúp Việt Nam mỗi năm 50 triệu đô la… Nhưng từ năm 2008 thì Thụy điển đã bỏ hẳn việc cấp vốn vay ưu đãi cho Việt Nam… Nghe nói: lúc khó khăn bạn giúp ta như vậy nhưng nay chiến tranh đã qua, chuyển sang cơ chế thị trường, các doanh nghiệp Thụy Điển làm ăn đàng hoàng quá, không biết đi đêm nên hễ cứ đấu thầu là trượt. Không thể bắt trước anh Nhật, anh Hàn, anh Tàu đi cửa sau, vì thế nên trượt tuốt. Trượt nhiều nên chán..bỏ luôn.

Khắp xung quanh vịnh, chỗ nào cũng gặp du thuyền và thấy có bến du thuyền cạnh những tòa nhà cổ kính…

Người giàu ở đây nhà nào cũng có du thuyền và nhà nghỉ hè. Họ xây nhà trong rừng và mùa hè thì về nghỉ cuối tuần. Họ gọi đó là “Nhà Hè”. Sau một tuần làm việc thì cuối tuần họ về Nhà Hè. Đi tàu đến ga cuối, xuống tàu ra bãi lấy xe ô tô để vào rừng. Ở những bến tàu, chỗ nào cũng tràn ngập xe hơi như thế này

Đi sâu vào rừng, thỉnh thoảng gặp những tấm biển chỉ đường trông như những chiếc xe nôi này dẫn đến những khu nghỉ hè trong rừng.

Châu Âu đẹp và quyến rũ. Chả thế mà nhiều người Việt nam mình đã bỏ nhà bỏ cửa, bỏ cha bỏ mẹ, bỏ vợ bỏ chồng, bỏ anh bỏ em sang đây mưu sự giàu sang phú quý. Nhưng không phải ai sang Tây cũng may mắn gặp trận mưa vàng thời ông E rích Hô nếch cơ mà sắm được bình bịch hay Mipha, áp suất như ở Đức. Nhiều người đã lặn lội buôn thuốc lá lậu, nhìn ăn nhịn mặc… ” đi tây thì sống như ta, để khi về nhà ta sống như tây”. Vất vả nhưng để kiếm tấm vé máy bay về thăm cha mẹ thì cũng phải hàng chục năm. Giấc mơ du thuyền thì quá xa vời.

Gặp một chị người Hà Nội lấy chồng ở Stoc-khom, chị kể:

Hồi xưa, nhà chị ở đường Lê Duẩn, có quán cà phê. Anh chàng người Thụy Điển này sang Việt Nam làm dự án. Ngày nào cũng trồng cây si ở quán nhà chị. Thế rồi bỗng một hôm anh không đến, chị thấy trống vắng, thấy nhớ, biết là mình đã yêu. Cha mẹ ngăn cản nhưng rồi chàng trai cũng hiểu rằng mình đã  là gì trong trái tim người thiếu nữ Việt Nam. Thế rồi tán quyết liệt. Thế rồi yêu hết mình. Thế rồi cưới gấp gáp. Thế rồi theo chồng sang đây.
Giờ thì giàu có, con cái khỏe mạnh học hành tấn tới. Hàng năm cả nhà kéo nhau về thăm quê, đi du lịch. Lại còn có tiền đầu tư mua nhà mặt phố Lương Văn Can cho thuê bán hàng Lego.
Chị bảo: Ở Hà Nội chật trội và  bẩn quá. Cái gì cũng chộp giật, manh mún. Những năm gần đây, dù có thay đổi nhiều thật nhưng vẫn cứ thấy nó chắp vá, gặp chăng hay chớ chứ không mang tính bền vững.

Sẽ là dông dài nếu không trở lại chủ đề Đêm trắng.

Đêm trắng ở Stockhom được cảm nhận vẻ đẹp của một thành phố cổ kính đến bây giờ, sau hàng trăm năm vẫn đang trên đà phát triển bền vững.

Người lái xe này là ông Tổng biên tập tờ Global Children (trẻ em toàn cầu). Tờ báo của ông xuất bản bằng 5 thứ tiếng. Ông có cộng tác viên khắp thế giới. Hàng năm, tờ báo của ông vẫn tổ chức bình chọn trẻ em đại diện ở Việt Nam đi nhận giải thưởng Global Children do Nữ hoàng Thụy Điển trao tặng.
Ông từng là một phóng viên chiến trường Trung Đông. Ông từng là con tin trong tay bọn khủng bố và nhò sự may mắn nên có được cơ hội trở về. Ông bảo: Ông quý cuộc sống và những giá trị bền vững.
Trên đường đưa chúng tôi đi ăn trưa, ông gặp cậu con trai và các bạn đi câu về. Chỉ một thoáng trao đổi nhưng chúng tôi hiểu việc làm báo và dạy con của ông là một sự thống nhất cao giữa nói và làm.

Người châu Âu có cuộc sống thanh bình và hiện đại mà nhiều người châu Á thèm muốn. Xem bộ phim Trung Quốc có tên là “Đi sang Châu Âu” mới hiểu khát vọng của những người bỏ cha mẹ sang châu Âu nó lớn đến cỡ nào.

Người Thụy điển giàu nhưng ít khi khoe của. Hôm đến thăm gia đình chị Karin – phóng viên Đài truyền hình Quốc gia được chị dẫn đi khoe 3 thứ:

Thứ nhất là chiếc đài quay đĩa to như một chiếc hòm cáng đựng thóc. Nó được sản xuất từ năm 1966. Loại này, ngày xưa ở Việt Nam những năm 1980 thì nhà giàu mới có, mà những năm đó cũng chỉ có Melodia của Liên Xô thôi chứ loại đài Tư bản (Nhật) thì ít người có được. Hồi đó nó là niềm mơ ước của nhiều gia đình Việt Nam.  Mở một bản nhạc từ chiếc đĩa than (loại dùng kim đặt lên rãnh) chị có vẻ rất tự hào vì giá trị thời gian của chiếc đài cũ mà nếu ở Việt Nam thì người ta đã vứt nó vào sọt rác từ lâu rồi.

Thứ hai là chị dẫn vào khoe cái nhà tắm kiểu Thổ Nhĩ Kỳ. Nhà tắm lát ốp gỗ thơm phức. Chị bảo đó là nhà tắm hơi. Loại này thì chỉ những khách sạn sang ở Việt Nam mới có.

Thứ ba là một chiếc bản đồ thế giới. Trên bản đồ có cắm chi chít những chiếc ghim 4 màu xanh đỏ tím vàng. Chị giải thích là: màu xanh là của bố, màu đỏ là của mẹ, màu tím là của con trai, màu vàng là của con gái. Mỗi chiếc ghim được cắm vào một địa danh trên bản đồ thế giới đánh dấu một địa điểm mà mỗi người trong gia đình chị đã từng đến. Chỉ vào Việt Nam, chị bảo: đã đến Sapa, Hạ Long, TPHCM, Hà Nội thì có đến mấy chiếc kim màu đỏ.
Tuy nhiên, dù đi đâu thì họ đều không bỏ quê hương, gia đình. Đó là giá trị bền vững mà họ đã xây dựng và tuân thủ.

Một đêm trắng để thay đổi cách nghĩ về cuộc sống như giới trẻ Châu Âu.

Một đêm trắng để có được một quyết định đúng đắn và nghiêm khắc cho quốc gia.

Một đêm trắng của thiên nhiên để nghĩ về cuộc sống bền vững và những giá trị do chính ta tạo dựng nên như gia đình bà Karin hay gia đình ông Tổng biên tập tờ Global.

Một đêm trắng để suy ngẫm về mối quan hệ giữa các quốc gia như Thụy Điển và Việt Nam tuy nó không được như mối tình của cô bán cà phê và anh chuyên gia người Thụy Điển.
Hay một đêm trắng ở Hà Nội đơn giản chỉ là vì…mất điện mà ngồi suy ngẫm cho nó khỏi trở thành  đêm đen sẽ giúp cho cuộc sống lạc quan hơn.

Nguyễn Ngọc Oanh

Bài liên quan

Gửi bình luận