Trang chủ Quảng cáo Chùm thơ của Thu Hường nhân ngày nhà giáo Việt nam 20-11

Chùm thơ của Thu Hường nhân ngày nhà giáo Việt nam 20-11

Đăng bởi HiephoaNet

Để chào mừng 30 năm này nhà giáo VN, Thu Hường xin gửi tới HH net những lời tri ân các thế hệ thầy cô giáo. Kính dâng lên thầy cô những bài thơ chân thành nhất. Tỏ lòng biết ơn công lao dạy bảo khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Sau đây là chùm thơ viết về các thầy cô giáo của Thu Hường nói riêng và nghề giáo viên nói chung.

Bài 1 : Người đưa đò thầm lặng.

Cuộc đời thầy, người đưa đò thầm lặng.
Đưa “khách” qua sông- như trọng trách thường tình.
Rất bình thường nhưng cũng rất quang vinh.
Bao “hiền khí” có thầy cô dìu dắt…
“Con đò” mong manh giữa không gian trầm mặc.
Nâng cánh ước mơ-thiết kế những tâm hồn.
Mang nhân văn-dệt nên những yêu thương.
Đưa tri thức-đi vào vũ trụ…
Giữa mênh mông-đưa con đò đúng lối.
Trọng đạo, tôn sư- sự nghiệp trồng người.
Xã hội văn minh-đất nước đẹp tươi.
Bao công trình cứ lặng thầm xây đắp.
Chắp cánh ta bay-Giấc mơ hồng ai thắp ?
Có biết chăng người đưa những con đò.
Mà cao quý-hơn những gì cao quý.

Thu Hường.

Bài 2 : Cảm ơn thầy.
Kính tặng thầy Nguyễn Tiến.

Em là trò cũ đây thầy.
Con đò ngày ấy chở đầy ước mơ.
Vào đời chập chững ngây thơ.
Có thầy cầm lái-cập bờ đến nay.
Nhờ thầy thơ viết cánh bay.
Công thầy dìu dắt thẳng ngay cây đời.
Hiếu trung cũng được dạy rồi.
Thuỷ chung tình ấy những lời thầy dăn…
Bao năm mải miết “làm ăn…”
“Qua sông” vội vã phải chăng quên đò…?
Tình thầy chẳng thước nào đo.
Tha em tội ấy ? học trò ngày xưa.
Cảm ơn thầy đã tặng thơ.
Thầy nào trò ấy-ai ngờ-chi đâu.

Thu Hường.

Bài 3 : Về thăm thầy cũ.
 Kính tặng thầy Ng-Tiến.

Về thăm xóm núi tân sơn.
Quê thầy giáo cũ-chập chờn…mừng,lo…
Chỉ là “hạt cát” học trò.
Nhờ thơ dắt lối,con dò đến “chơi”…
Bao năm xa cách quá rồi.
Gặp thầy tránh khỏi bồi hồi sao đây….?
Thời gian phủ kín lấp đầy.
Còn chăng kỷ niệm những ngày tuổi son.
Lục tìm trí nhớ vẫn còn.
Dù qua bao nẻo lối mòn thời gian.
Không thể quên tiếng : trầm, oang.
Tóc thầy đốm bạc-đàng hoàng “oai phong”.
Mắt như có lửa bên trong.
miệng cười “hàm én”, giống dòng “trượng phu”.
Giờ em tuổi đã vào thu.
Thăm thầy quá muộn-cho dù hơn không !
Thầy cho thế giới “màu hồng”…
Gương thầy mãi mãi sáng trong suốt đời.
Thế là gặp được thầy rồi.
Đúng là ký ức trong tôi chẳng nhòa…
Gặp thầy biết được cảnh nhà.
Thần này, thái ấy-đúng là tiên ông.
Trọn đời con mãi soi trông.
Tuổi già bao việc làm không thấy già.
Phong trào xây dựng quê nhà.
Tân Sơn xóm núi-mãi là niềm tin.

Ghi chú :Thầy Ng: Tiến sau khi về hưu đã xây dựng Tân sơn là điểm sáng
Của tỉnh về phong trào chữ thập đỏ.

Thu Hường.

Bài 4 : Gặp lại thầy.
 Kính tặng thầy : Nguyễn xuân Miễn.

Nửa cuộc đời- mới gặp lại thầy xưa.
Cứ ngỡ mình lạc vào trong cổ tích.
Lớp học xưa-bao mắt nhìn tinh nghịch.
Thầy như “ông Tiên” giữa lũ quỷ học trò.
Nửa cuộc đời thầy đã dạy, đã cho.
Tình và nghĩa thời gian nào đo được.
Cuộc đời phải có sau, có trước.
Dừng như ai tham ngãi, bỏ vàng.
Gặp lại thầy trong ngày xuân mênh mang.
Nhưng men tình lại nồng nàn hương vị.
Mái đầu thầy tóc bạc nhiều quá nửa.
Mái đầu trò tóc pha lẫn muối tiêu.
Những câu thơ thầy đã đọc bao nhiêu.
Những câu văn bao ý hay lời đẹp.
Ánh mắt thầy như có thần, có thép.
Nhìn chúng em khi nghịch ngợm học lười.
Giờ gặp lại thầy-vẫn một nụ cười tươi.
Nhưng ánh mắt đã nói lời tất cả.
Nghĩa thầy trò em vay nhiều trả ít.
Mong tình thầy lượng thứ vị tha.
Nhớ lời thầy dạy dỗ những ngày qua.
Đói cho sạch, rách cho thơm phải nhớ.
Nắng cuộc đời đã ngang tầm thác đổ.
Gặp lại thầy vẫn cứ ngỡ còn thơ.

Thu Hường.

Bài 5 : Tình thầy.
Kính tặng thầy : Ng: Xuân Miễn.

Chiều nay em đến thăm thầy.
Đừng vàng rơm rạ-lối dầy lá rơi.
Xốn Xang cảnh vật đất trời.
Trọng tình thầy cũ-cảm đời bạn thơ.
Cảnh nhà mộc mạc đơn sơ.
Cô ngồi kia…Thực hay mơ giữa nhà.
Biết là cô đã đi xa.
Tình thầy như biển bao la vẫn chờ.
Với thầy cô tựa nàng thơ.
Cùng vào giấc ngủ, cùng chờ trăng lên.
Cuộc đời thanh bạch, êm đềm.
Không mơ bổng lộc, không màng quyền cao.
Nguyện đời trọn nghĩa thanh tao.
Câu thơ “gạn lọc” xin trao cho đời.
Gương thầy tựa ánh sao trời.
Càng suy, càng thấm những lời thầy răn.
Thăm thầy lòng những băn khoăn.
Nén nhang thơm vẫn cháy, dành cho cô.
Ra về lòng những ngẩn ngơ.
Thầy đưa em đến “vườn thơ” trong đời.

 Thu Hường.

Bài 6 : Dâng thầy áng thơ.
 Tặng thầy :Ng: đức Chính.

Nay thầy đã lẻ bảy mươi.
Vẫn như vạn tuế xanh tươi bốn mùa.
“Trồng người” cứ mãi đam mê.
Thương trò thất học tái tê nỗi lòng.
Trăm năm dẫu vẫn ước mong.
Dạy văn, dạy lễ chưa xong một đời…
Ngỡ như tưởng chuyện xa vời.
Với thầy ước nguyện chưa vơi bao giờ.
Giờ đây như một ước mơ.
Trò đông trường đẹp ai ngờ chi đâu.
Dù đời có lắm bể dâu.
Núi cao san phẳng, sông sâu ngăn dòng.
Như mạch nước chảy trắng-trong.
Khơi nguồn trí thức, đọng dòng thơ hay.
Tình người cứ mãi đắm say.
Em xin dâng áng thơ này chia vui.

Thu Hường.

Bài 7 : Nhận ra thầy.
Kính tặng thầy : Ng Mạnh gv địa trường cấp 1+2 Đức thắng
Quê : Đoan bái Hiệp hòa

Bước sang nửa dốc cuộc đời.
Bỗng nghe ký ức một thời tuổi thơ.
Giọng thầy xưa… đến bây giờ…
Trò nghe lòng những bất ngờ trào dâng…
Em chỉ là “khách qua sông”
Như thuyền nhớ bến-bến không nhớ đò.
Thầy đưa bao lớp học trò.
Truyền bao kiến thức-dạy cho lẽ đời.
Thành tâm cảm tạ đất trời.
Để cho em có một lời tri ân.
Cảm ơn thơ-đến ngàn lần.
Thầy trò ta lại gieo vần cùng thơ.
Bao năm qua chẳng phai mờ.
Giọng thầy em vẫn bất ngờ nhận ra.
 
Ghi chú : Bất chợt tôi có điện thoại. Đầu dây Giọng một người đàn ông hỏi : Em có phải là Trương thu Hường.
Là học trò của trường Đức thắng không ? Tôi nhận ra ngay giọng cuả thầy Mạnh.

Thu Hường.

Bài 8 : Gửi em cô giáo mầm non.
Tặng tập thể gv trường mầm non hoa phượng.

Em chỉ là cô nuôi dạy trẻ.
Rất giản đơn-nhưng vui vẻ tự hào.
Bằng lòng xứ mệnh đã trao.
Chăm đàn con của biết bao nhiêu người.
Dạy bé hát-dạy bé cười.
Dạy ăn, dạy ngủ, dạy chơi, dạy đàn.
Dạy cách cầm khăn khi rửa mặt.
Làm đồ chơi, tập gánh, tập gồng.
Tập làm cả việc nhà nông.
Tập làm bác sỹ, phi công, lái tầu.
Bầu nhiệt huyết yêu nghề mến trẻ.
Khi còn chưa làm mẹ bao giờ.
Có khi chưa cả biết yêu.
Mà em đã có bao nhiêu con mình.
Nghề em nghề của nghĩa tình,
Bao nhiêu con mắt tròn xinh dõi tìm.
Yêu nghề với cả trái tim.

Thu Hường.

Bài 9 : Nâng cánh ước mơ.
Tặng các cô giáo mầm non.

Tuổi thơ chập chững đến trường.
Cô dang tay đón tình thương mẹ hiền.
Ngỡ cô như một nàng tiên.
Từ trong cổ tích dịu hiền bước ra.
Dạy em nốt nhạc lời ca.
Nắm tay viết chữ o-a cho tròn.
Tình yêu như mẹ yêu con.
Dạy em chung thủy sắt son tình người.
Cho em hoài bão đẹp tươi,
Cho em mơ ước chân trời tương lai.
Cô như tia nắng ban mai.
Dọi vào em-một tương lai huy hoàng.

Thu Hường

Bài 10 :Ươm mầm.
Tặng các cô trường mầm non thị trấn.

Dù cho tóc đã ngả màu.
Yêu nghề mến trẻ khắc sâu trong lòng.
Trồng người với cả chữ  Tâm.
Ươm bao thế hệ xanh mầm lớn lên.

Thu Hường

Bài liên quan

Gửi bình luận