Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Những số phận

Những số phận

by HiephoaNet

Đây không phải là lần đầu của những khi vội vã thăm nhà rồi bất chợt lại đi luôn . Ngồi trong chiếc taxi cũ đã móp nhiều chỗ, xước sát như những ổ trâu ổ bò nằm lổn ngổn trên con đường liên huyện những đêm mưa cuối năm.

Bên cạnh, người lái xe trạc tuổi tôi, trông tơi tả không kém gì chiếc xe anh ta đi. Chẳng ai nói gì, tôi thì cứ mải miết nhìn những cánh đồng tối mờ mịt loáng nhoáng trong cơn mưa lâm thâm, đèn pha xe không đủ sáng để quan sát rõ đoạn đường phía trước dù chiếc xe đi chậm rãi. Ôi cái miền quê tôi sinh ra sao ảm đạm, mê muội đến thế…

Người lái xe quay sang bắt chuyện:

– Anh có biết vụ sốc thuốc hôm nay ở bên Nỉ ? Một thằng chết ngồi trên xe máy ở giữa đường từ đêm hôm trước, mãi tận sáng sớm nay người ta mới phát hiện.

Tôi thấy lạ không hình dung nổi sao lại chết như vây được. Người lái xe kể tiếp:

– Chắc nó tiêm chích ở đâu, về đến đoạn đó thì choáng váng mới dừng lại và cứ thế lịm dần trên xe trong tư thế trống xe được hạ, một chân vẫn còn đặt trên bàn số. Khi có người phát hiện gọi công an, trên người nó không có giấy tờ gì cả , mãi tận 11h trưa hiện trường vẫn còn được giữ như cũ, không ai biết nó là ai, may có người đi ngang qua nhận ra , gọi về báo cho gia đình thì mới biết người ở đâu.

Nghe người lái xe kể câu chuyện mà tôi nghĩ sao nó cám cảnh thế, khốn nạn cái đời người thế. Xót xa nhất là đoạn : -khi người cha biết tin, ông là thợ phu hồ, đang xây ở đâu đó vội vã phóng xe đến nhận xác con khi đầu vẫn còn đội chiếc mũ bảo hộ. Gương mặt hốc hác của ông già ngoài ngũ tuần với những nếp nhăn như càng sâu hơn, ông không khóc mà nước mắt cứ rớm ra, cầm chiếc chiếu quấn xác thằng con , ồng ngồi lên chiếc xe máy cà tang ôm chiếc chiếu xác đi về.

Tôi chợt không hiểu, cái cảm giác của ông già nhà quê đó, cái cảm giác ôm thằng con mất dạy, thằng con xấu số, ông nghĩ gì không? Chắc là ông đau lắm, vừa căm nó mà lại thương nó…

Tôi hỏi:

-Thế nó sinh năm nào, vợ con gì chưa?

– Nó sinh năm 84, con vợ nhìn xác chồng mà cứ ngất lên ngất xuống, hình như nó còn có đứa con mới 1 tuổi anh ạ.

Người vợ đó, người con gái quê còn quá trẻ để mà góa bụa, cô ta sẽ sống phần đời còn lại ra sao… nơi miền quê còn mịt mùng cơm áo gạo tiền. Đứa bé sẽ chỉ hình dung được cha nó qua tấm ảnh thờ nằm ngay ngắn giữa nhà. Những cuộc đời sao mới bắt đầu mà đã vội vàng như đang muốn kết thúc.

Ánh mắt tôi cứ mơ hồ nhìn vào không gian đen thẫm màu tang tóc. Đời người ta, có lẽ chỉ chọn lựa được cách sống, chứ có mấy ai chọn lựa được cách chết bao giờ. Cách chết như gã trai nghiện kia, chết bờ bụi, chết nhục nhã…Thấp thoáng đâu đó trong tiềm thức,ngỡ như mình đã xem hay đã đọc ở đâu đó chi tiết vị vua chết trên bụng phi tần của mình, chẳng biết chết như thế có sướng không…?

Mưa vẫn rơi táp váo kính xe, đoạn đường bắt đầu sáng dần lên từ dàn đèn cao áp của thành phố. Hình ảnh chập chờn tiếng kèn đám văng vẳng trong đêm mưa mênh mông cứ quấn lấy tiếng còi xe ồn ã của nơi này…

Bài của Trần Minh Đức (Đài truyền hình KTS VTC)  viết từ 12/2010 trong một lần về thăm nhà ở Hiệp Hòa. Tác giả gửi trực tiếp cho hiephoa.net

 

 

 

Related Articles

Leave a Comment