Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Cô đơn trên mạng

Cô đơn trên mạng

by HiephoaNet

(Truyện ngắn 1)

Tôi bắt đầu việc viết Blog không nhằm mục đích để tìm kiếm sự nổi tiếng hay đại loại là sẽ được nhiều người biết đến. Viết Blog đơn giản chỉ là cách tôi giãi bày tâm sự.

Cũng phải nói ngay rằng tôi không phải là “Hot girl” – một mỹ từ mà các bạn thường dùng để chỉ những avatar dễ thương trên Blog của nhiều bạn nữ xinh xắn. Vâng, trên cõi đời này tôi chỉ là một  đứa con gái tầm thường, thậm chí có thể gọi là xấu xí.

Nhưng tôi vẫn viết Blog như tất cả các bạn, để không phải chôn sâu mãi mãi nỗi lòng của mình – nỗi lòng của một con bé mới 17 tuổi.

Ngày thứ nhất làm Blog. Đó là một ngày u ám. Tôi đã khóc rất nhiều khi viết dòng Entry đầu tiên trên Blog của mình:“Tôi cô đơn, cô đơn hơn hết thảy mọi sinh linh từng tồn tại. Mỗi ngày, tôi đi học về và chui vào góc tối nhất trong căn phòng mình. Hết sức lẻ loi và trơ trọi. Đôi khi, tôi tự hỏi mình sinh ra để làm gì? Sinh ra để hứng chịu đau khổ, cô độc và cuối cùng là chết đi sao?”

Chỉ viết được như thế, sau đó tôi quyết định đặt tên cho Blog là Cô đơn trên mạng. Phải, ở đâu thì cũng vậy, chui rúc vào góc nào rồi cũng vậy, thậm chí là trong thế giới ảo, nào có ai thoát được nỗi cô đơn. Rất nhiều người ngại đối mặt với nó, rất nhiều người lảng tránh nó. Nhưng với tôi, nó là một điều quá đỗi bình thường, một tất yếu, một phần của chính cơ thể và linh hồn mình. Cố gắng cười, cố gắng vui, tất cả chỉ là giả tạo mà thôi. Vì vậy, rất nhiều lần tôi lại cười thầm đầy chế nhạo khi tình cờ liếc qua một Blog nào đó. Chủ nhân của nó, họ sợ hãi và hèn nhát khi cảm thấy đơn độc. Nên có lẽ vì thế chưa bao giờ họ được là chính mình. “Lại một ngày trôi qua. Cuộc sống sao mà ngột ngạt và vô nghĩa. Hôm nay ba lại đánh má. Cứ nhậu xỉn là ba lại quên mất mình là ai. Tôi không tin được một người cha mà tôi hằng kính yêu ngày nào giờ đây lại thành ra như vậy. Má cố nén tiếng nấc. Chắc má không muốn tôi nghe thấy má khóc. Nhưng tôi cũng đang khóc. Giá mà tôi bị mù, câm và điếc. Có lẽ còn tốt đẹp hơn là một người bình thường.”

Dạo này bắt đầu có nhiều người ghé vào Blog của tôi. Tất cả đều thắc mắc về tên Blog. Họ hỏi tôi tại sao lại là Cô đơn trên mạng. Tôi đáp lại tỉnh rụi và hỏi giật lại: “Cảm thấy như vậy, có sao không?”. Họ cười xòa. Tôi cũng cười.

“Ba không thương má. Ba không thương tôi. Ba chẳng thương ai hết. Ba chỉ muốn làm sao để má con tôi phải đau đớn mà chết hết. Có như thế ba mới vừa lòng.”

Tôi lên mạng thường xuyên hơn rất nhiều so với trước đây. Dường như tôi đang dính vào một hội chứng được gọi là “nghiện Blog”. Dân mạng vẫn thường truyền nhau câu cửa miệng : “Ăn Blog, ngủ Blog, uống cũng Blog…”. Nói đến đây, tôi rủa thầm : “Hết chuyện, may mà bọn nó chưa nghĩ ra…đi vệ sinh cũng Blog nốt”. Và lại cười một mình.

“Nếu không còn tình yêu thì sống với nhau để làm gì?Tôi nghe nói hết yêu nhau người ta lại muốn làm khổ nhau nhiều hơn. Thì đầy ra đó các cặp tình nhân, khi yêu thắm thiết miệng lúc nào cũng thề non hẹn biển, đến khi chán rồi chia tay lại xem như kẻ thù. Cuộc đời thật xấu xa!”

Hôm nay một tên hỏi tôi : “Bạn viết Blog kiểu gì mà kinh dị thế. Nghe sao mà chán đời quá!”. Tôi bộp lại : “Ừ, đây đang chán đời . Có phiền một kẻ yêu đời như bạn không?”. Thế là hắn rêu rao một mớ triết lý rỏm. Nào là đời thì rất đáng sống. Nào là cuộc đời ai cũng có thăng có trầm, rằng là phải sống cho mình và cho người khác, vân vân và vân vân. Nghe … buồn nôn không chịu được. Nhưng cũng từ đó, hắn xuất hiện thường xuyên hơn trên Blog của tôi. Tôi chẳng màng.

“Má ôm tôi thật chặt. Tuy im lặng nhưng tôi biết má đã rất khó khăn để quyết định. Cố gắng lắm má mới hỏi được:“Con sẽ sống cùng với má chứ?”. Lúc đó, tôi cảm thấy thương má vô cùng.”

Khi ở trên mạng, người ta không thể trực tiếp thể hiện cảm xúc của mình. Tất cả chỉ được thông qua những con chữ và các biểu tượng đặc biệt. Muốn bảo rằng mình đang cười thì đánh vào biểu tượng mặt cười. Muốn khóc thì dùng mặt khóc. Dần dần quên mất là mình chẳng khóc chẳng cười nhưng vẫn cứ lấy các biểu tượng đó ra, tôi hơi giật mình. Để rồi lòng tự hỏi lòng, có bao giờ ai đó đang khóc nhưng vẫn dùng mặt cười hay không, và ngược lại đang cười mà vẫn lấy mặt khóc ra…

“Tất cả hoàn toàn yên lặng. Không còn những tiếng mắng chửi, đánh đập của ba. Chẳng còn tiếng nấc nghẹn ngào của má cố gắng không bật lên quá to để tôi nghe được. Góc tối quen thuộc lần đầu tiên cho tôi cảm giác bình an. Tôi càng thu mình bé lại. Ừ thì, suốt đời người luôn luôn là cô độc.”

Vẫn là cái tên đáng ghét ấy, tôi đụng gì đến hắn mà suốt ngày cứ nói với tôi thế này : “Cô đơn trên mạng à, nếu nghĩ rằng mình bất hạnh thì chưa chắc mình đã là người quá bất hạnh. Nhưng nếu bạn nghĩ bạn hạnh phúc thì bạn còn hạnh phúc hơn rất nhiều người”. Triết lý, triết lý, triết lý, suốt ngày một mớ triết lý rỗng tuếch. Thử hỏi, hắn có nghĩ như vậy thật không hay chỉ thuận miệng nói ra thôi.

Cường độ đeo bám của hắn càng ngày càng dai dẳng. Đã có lúc tôi nghĩ chỉ cần gặp được hắn ngoài đời tôi sẽ “bụp” hắn ngay. Rồi tôi chợt nảy ra ý định phá lại hắn. Đúng vậy, tôi sẽ qua Blog của hắn và tối ngày lải nhải, để xem hắn có chịu nổi không.

“Lạnh quá. Tôi bắt đầu thấy sợ. Ba và má phải kết thúc thật sao? Tuy tôi ghét ba nhưng thật lòng tôi không muốn ba ra đi. Tôi chỉ muốn gia đình mình được trở lại như xưa.”

Hắn đặt cho Blog một cái tên lạ lùng như tên Blog của tôi vậy : Sống. Một kiểu chơi nổi chăng. Không, nếu muốn chơi nổi thì ít ra cũng phải đặt một cái tên thật kêu chứ. Ai lại phang ngay một chữ khó hiểu như vậy. Sâu xa, triết lý, đúng thật là cách của hắn. Tôi lao vào xem hắn viết gì trên Blog. Phải tìm hiểu thật kỹ trước khi “hạ gục” đối phương. Phen này, hắn chết chắc! – Tôi đắc ý.

Nhưng những gì ghi trên Blog của hắn đã khiến tôi bàng hoàng: “Mình phải sống. Mình yêu cuộc sống. Mình khát khao được sống. Dù số phận có cay nghiệt đến mức nào ta cũng sẽ sống hết mình cho đến hơi thở cuối cùng.”

Tôi lờ mờ một vài điều. Cái cách hắn nói với tôi về cuộc đời, về giá trị của hạnh phúc và khổ đau không hoàn toàn xuất phát từ một cái đầu sáo rỗng chỉ biết nhại theo người khác… Và tôi càng ngạc nhiên hơn khi biết hắn có rất nhiều người bạn – dù chỉ là ảo. “Cô đơn trên mạng, bạn ghé thăm Blog mình đấy à ”.“Ừ…phải, thưa anh Sống.”

“À, mình đã đọc đi đọc lại rất nhiều những gì bạn viết trên Blog. Thật ra trước đây, có một thời gian mình cũng giống Cô đơn trên mạng.”

Tôi cười khẩy. Hắn muốn nói đến cô đơn. Vậy là bây giờ hắn không còn cô đơn?

“Tuy nỗi cô đơn phải gánh chịu một mình nhưng hạnh phúc thì cần được san sẻ. Mà hạnh phúc nào chẳng phải mua với ít nhiều đau khổ…”.

Đọc Blog hắn toàn thấy triết lý. Hắn tính cứu rỗi cuộc đời bằng mớ triết lý đó hay sao. Không tin, tôi chẳng tin vào một cái gì cả. Toàn là giả dối. Nhưng…“Cô đơn trên mạng, hãy tin mình. Chúng ta có cách để hóa giải được lời nguyền cô đơn.”

“Cảm ơn anh Sống. Tôi không cần ai… dạy bảo.”

Rồi tôi quay về Blog mình, đọc lại từng dòng đã viết từ trước đến giờ mà nước mắt trào ra. Lời nguyền cô đơn, tôi thích từ đó.

“Ba tôi dáng gầy, gương mặt xương xương. Tôi còn nhớ như in trong đầu ngày tôi cao chỉ đến đầu gối ba, mỗi lần ba đi làm về tôi lại chạy ngay đến xà vào lòng ông. Ba bế tôi lên nựng và đưa cho tôi một gói bánh: “Con gái ba ngoan nhất!””.

Lạc lõng trước tất cả mọi tâm tình trên Blog của người khác, tôi vẫn cứ đi hết từ Blog này cho đến Blog khác. Chẳng một điều gì quen thân, gần gũi …nhưng tôi không dừng lại. Đọc để giết thời gian và để quên cõi lòng quạnh quẽ, u tối như bầu trời đêm không một ánh sao là cách mà tôi thường làm. Vậy mà, dường như chẳng đến đâu cả, cô đơn vẫn hoàn cô đơn. Nỗi tuyệt vọng trong tôi càng lúc càng lớn, phút chốc vây kín, bao trùm, khiến cho tôi phải ngạt thở. Tôi sợ…, sợ lời nguyền cô đơn!

“Ba đi thật. Phút cuối, ba vẫn hỏi má: “Con đâu rồi?”. Má im lặng, không còn muốn nói thêm một lời nào với người chồng thiếu xứng đáng ấy. Tôi cũng im lặng – như mọi khi – trong góc tối này, chờ đợi một phép màu. Giá mà mọi chuyện chỉ là cơn ác mộng thôi.”

Sống vào Blog tôi đều đặn. Tôi cảm nhận được anh là người duy nhất còn lắng nghe mình. “Khi tất cả bạn bè đều bỏ ta đi, người vẫn còn ở lại mới đúng là tri kỷ” – Tôi đọc thấy ở đâu đó câu nói ấy, có lẽ cũng từ trên những Blog mình từng viếng thăm. “Gặp” tôi, Sống nói: “Cô đơn trên mạng ơi, chỉ có một thứ duy nhất có thể hóa giải lời nguyền. Bạn hãy qua Blog mình đi.”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy. Chấm hết rồi những tháng ngày êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của cả ba và má. Tìm đâu nữa cái gọi là niềm tin. Sức mạnh nào tôi được tiếp thêm để đủ nghị lực mỗi khi gục ngã. Tôi chỉ biết “ước chi”, biết “giá mà” không biết bao nhiêu lần cốt nhằm thay đổi một sự thật không bao giờ lay chuyển. Anh an ủi được tôi ư, anh Sống?

Vẫn cố gắng, Sống tiếp tục giục tôi. Tôi cười. Cười người hay tự cười mình, tôi cũng không rõ nữa. Khóc nhiều quá, giờ lại muốn cười. Cười nhiều quá, để rồi cay đắng khóc thầm bên trong.

“Mưa rả rích ngoài hiên. Mưa là nước mắt của trời. Trời có mắt, nhưng chỉ để khóc thôi.”- Đây là dòng Entry đầu tiên Sống viết trên Blog. Rất giống cái cách mà tôi mở đầu công việc viết Blog của mình. Tôi nghiêm túc đọc từng dòng, từng lời, từng tâm sự trên Blog Sống. Một việc tôi tin rất đáng làm để cảm ơn anh – tri kỷ.

Sống viết: “Hôm nay tôi đến bệnh viện để kiểm tra lần cuối. Sự thật là sự thật, tôi sẽ lìa xa cuộc đời một ngày gần đây. Nhưng tôi yêu cuộc sống. Đó là lý do tôi đặt cái tên này cho Blog.”

Đã có một linh cảm khi đọc những dòng anh viết, nhưng tôi không dám nghĩ đến chuyện xấu nhất. Tôi dần hiểu ra tại sao anh có nhiều bạn đến vậy. Họ yêu mến anh, vì anh có nhiều hơn một chữ Sống.

“Anh Sống, nói cho em biết cách hóa giải lời nguyền đi, em rất muốn nghe.”-

“Em đã đọc hết Blog anh chưa?”- “Rồi” – “Những tâm hồn đồng điệu. Em nói phải, ngay từ khi vào Blog em, anh đã nhận ra chúng ta rất giống nhau. Cô bé ạ, lời nguyền không tự nhiên mà có, nó là do chính em sinh ra.”

Anh thật sự có thể giúp tôi. Tự nhiên trong tôi bừng lên một niềm tin mãnh liệt. Dù rằng, có những lúc tôi đã từ bỏ niềm tin.

“Anh không dám dạy bảo em. Anh không có tư cách dạy bảo bất cứ ai, đúng như em từng nói. Nhưng anh biết ngoài nỗi cô đơn, con người còn một thứ mãi mãi gắn bó. Em biết không?”- “…?”- “Hãy đặt bàn tay lên ngực trái của mình, nó luôn ở đó, và hít thở thật sâu”.

Tôi lập tức làm theo lời anh và rồi bật cười. Nụ cười lần này khác hẳn.

Lâu rồi tôi không vào Blog nữa. Chính xác là một năm tôi từ biệt thế giới ảo. Bây giờ, tôi đang là sinh viên năm nhất đại học. Má con tôi đã vượt qua được một chặng đường dài. Nghĩ lại, tôi vẫn thương ba. Cứ cuối tuần, ba lại đến thăm hai má con. Ba và tôi tâm tình đủ chuyện từ học hành, bạn bè cho đến tình cảm…trong khi má ngồi yên lắng nghe. Tôi để ý, lâu lâu ánh mắt ba lại nhìn má đầy tha thiết. Có lẽ ba muốn nói : “Anh xin lỗi em, hãy cho anh cơ hội làm lại từ đầu”. Có thật là ba muốn nói thế hay đó chỉ là do trí tưởng tượng của tôi, hy vọng của tôi? Rồi cứ đà đó tôi lạ nghĩ tiếp: Sao ba không dành câu nói ấy cho ngày xưa…Nếu ba muốn cứu vãn, đâu phải là không thể?

Tôi không trách ba, cũng không trách cuộc đời hay cái gọi là số phận nữa. Hãy cứ xem tất cả như một giấc mơ.

Có một lần tình cờ, rất tình cờ tôi đảo mắt vào Blog của Sống khi mượn máy tính của một con bạn. Không thấy gì khác ngoài duy nhất một Entry, có thể gọi là Entry cuối cùng: “Tạm biệt các bạn. Dẫu chỉ là trong thế giới ảo, tôi sẽ luôn nhớ và yêu mến các bạn. Tôi rồi sẽ chỉ là một cái nick, một Blog, một chuỗi những ký tự trôi dạt trong cái thế giới ảo bao la này. Nhưng tôi tin tôi sẽ Sống trong lòng một vài người…”

Nhất định rồi, anh thân mến. Em hiểu rằng dù là ảo hay thực, trong thế giới nào cũng cần lắm những con người có tình yêu thương và biết sống để yêu thương. Đó cũng chính là liều thuốc cho những tâm hồn đang còn cô đơn, như em đã từng…

 

Điều bí mật

(Truyện ngắn 2)

Mỗi lần định bụng thổ lộ với chàng, bên tai nàng lại văng vẳng lời mẹ dặn: đừng bao giờ tiết lộ điều bí mật với ai, con gái nhé! Đừng bao giờ!

“Kể cả… anh ấy sao mẹ?”

Mẹ gật đầu, dứt khoát.

Nhưng nàng yêu chàng. Vì yêu, nàng không muốn giữa tình yêu còn tồn tại vết ngăn – dù rằng nhỏ nhất.

Rồi đây khi cả hai thành vợ thành chồng, mọi chuyện biết sẽ ra sao?

Tổ tiên chúng ta đến từ trên kia, cháu ạ…

Ngày bé, nàng thường cùng ông ngoại ngồi ngắm bầu trời đêm. Mắt ông mông lung, chỉ tay về phía ngôi sao xa xăm nào đó trên bầu trời thăm thẳm trong khi nàng tròn xoe mắt lắng nghe từng lời trôi tuột vào tai.

Họ đã ở đây trước cả khi có dấu chân đầu tiên của Con Người…

“Em đang nghĩ gì vậy?”

Nàng giật mình, trở về với thực tại. Chàng và nàng đang ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng sang trọng. Những ánh nến vàng lay lắt tỏa ánh sáng lung linh mờ ảo trên bàn. Khung cảnh lãng mạn hệt như chuyện cổ tích. Hay là nàng đang mơ?

Nhiều khi nàng thầm nghĩ phải chăng quả thật mình đang mơ. Chàng ngồi đó, chẳng khác nào một bạch mã hoàng tử. Ai cũng bảo chàng và nàng trời sinh một cặp, trai tài gái sắc.

“Không có gì đâu anh…”

Tuổi đời còn rất trẻ, vậy mà chàng đã ra dáng một doanh nhân thành đạt – giám đốc của hàng loạt công ty bất động sản danh tiếng.

“Em ơi, anh thấy mình thật may mắn!”

Không, nàng mới là người may mắn. Được gặp anh và yêu anh, hoàng tử trong mộng của mọi cô gái trên đời, còn điều gì làm nàng hạnh phúc hơn.

“Hôm nay anh muốn nói với em một điều quan trọng…”

Cảnh vật chung quanh đột nhiên khựng lại. Môi nàng trở nên khô khốc, đôi bàn tay run rẩy.

Con yêu anh ấy, mẹ ơi…

Mẹ biết chứ… Cũng như khi  xưa mẹ yêu bố con, dù ông ấy là một Con Người.

Mẹ đã chọn cách im lặng với bố. Tận đến ngày ông bước sang thế giới bên kia vì bạo bệnh.

“Em sẽ lấy anh chứ?”

Nàng rùng mình lần nữa.

* * *

“Bạn tôi ơi, anh tin có người ngoài hành tinh chứ?”

“Sao lại không. Chúng ta là một điều kỳ diệu của tạo hóa. Tại sao không thể tồn tại điều kỳ diệu thứ hai, thứ ba và hơn nữa?”

Bạn thân chàng vốn là một nhà khảo cổ học. Dù vậy, bạn rất thích nói về người ngoài hành tinh, nhất là những lúc hàn huyên với rượu tây thế này.

“Thế nếu tôi nói rằng người ngoài hành tinh đã đến Trái đất từ lâu lắm rồi. Thậm chí trước cả khi loài người có mặt nữa, anh nghĩ sao?”

Chắc mẩm cả đống người sẽ lập tức cười ồ và kết luận bạn bị điên. Riêng chàng chỉ tủm tỉm.

“Còn nhiều điều bí ẩn khoa học chưa giải thích được mà, đúng không bạn. Chẳng hạn như cách những người Ai Cập cổ đại xây dựng Kim Tự Tháp…. Không có chuyện gì là không thể xảy ra!”

“Ồ đúng thế! Bạn thân mến, bạn quả luôn là bạn chí cốt! Cạn ly nào!”

Rượu và bạn tốt luôn làm tinh thần người ta phấn chấn. Bạn lại tiếp tục thao thao bất tuyệt. Chàng vừa nghe vừa gật gù, rồi rót thêm rượu, cụng ly “cốp, cốp”.

“Tôi làm khảo cổ tôi biết chứ! Rất nhiều di chỉ của người ngoài hành tinh còn tồn tại đến tận ngày nay. Và những vòng tròn bí ẩn trên cánh đồng nữa, xuất hiện liên tục bạn ạ. Hôm qua vừa thêm hai cái…”

“Ừ…uống đi uống đi, tranh thủ trước khi mình lấy vợ nào!”

“Đúng rồi, chúc mừng bạn!”

Bạn cạn sạch một hơi xong đã đỏ mặt tía tai.

“Với lại người ngoài hành tinh bề ngoài chẳng khác chúng ta đâu, mình cam đoan luôn đấy. Chỉ là bề ngoài thôi nhé…”

Chàng lại tủm tỉm như thường lệ.

* * *

Ai cũng có cho riêng mình một điều bí mật, phải vậy không?

Ngày mốt đã là đám cưới. Nàng ngồi soi mình rất lâu trước tấm gương lớn nơi bàn trang điểm. Chàng và nàng sắp là của nhau rồi. Khuôn mặt phản chiếu trong gương kia thật đẹp, tiếc là…

“Con gái yêu của mẹ…”

Mẹ đứng sau lưng từ lúc nào, đặt tay lên đôi vai thuôn gầy của nàng. Nàng biết mẹ sẽ lại nhắc đi nhắc lại những lời đã nhắn nhủ từ lâu. Có lẽ đó đã luôn là truyền thống dành cho những cô gái sắp sửa về nhà chồng. Những cô gái không bình thường.

“Nếu giả sử anh ấy biết, anh ấy sẽ…bỏ con hả mẹ?”

“Tất cả Con Người đều giống như nhau, con yêu.”

“Không đâu mẹ. Anh ấy không như người khác. Anh ấy rất yêu con…”

“Con à. Trong chúng ta biết bao nhiêu người từng mang suy nghĩ như con. Thế rồi, họ phải gánh chịu quá nhiều điều khủng khiếp. Đừng ngây thơ nữa, con gái!”

Nàng lặng im ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp kia trong gương. Nói hay không nói? Nói hay không nói?

Tự nàng sẽ phải quyết định thôi.

* * *

Khi hai người bạn thân giã rượu, mặt trời cũng lên quá đỉnh đầu. Cả hai đã tâm sự suốt đêm. Nhà khảo cổ trẻ tuổi tài ba luôn gặp khó khăn về tài chính và phương tiện trong các cuộc khai quật. Và chì có chàng luôn là người duy nhất sẵn sàng bỏ tiền tài trợ.

“Bạn ơi, mình mang ơn bạn suốt đời!”

“Xá gì, bạn bè không nói chuyện ơn nghĩa ở đây.”

Chàng có kinh doanh cổ vật không? Một ít. Dẫu sao bạn tin chàng say mê lịch sử hơn tất cả mọi vật chất phù phiếm khác trên đời. Vậy nên họ mới là bạn thân. Nhất định thế rồi!

“Lần này chắc chắn mình sẽ tìm ra…”

Bạn lại bắt đầu đề cập đến chúng: những cổ vật chứng minh sự hiện diện của người ngoài hành tinh. Nhiều khi, chàng chỉ muốn thốt lên như đám đông: bạn tôi ơi, hãy thôi nghĩ tới những chuyện viển vông đó mà chuyên tâm nghiên cứu lịch sử đi. Óc tưởng tượng phong phú cần thiết thật, nhưng sẽ thích hợp hơn nếu bạn là một nhà văn đi theo thể loại viễn tưởng.

Dù vậy, chàng không có can đảm thẳng thừng phủ định những ý tưởng “điên rồ” của bạn. Lịch sử ẩn chứa quá nhiều bí mật còn chờ người ở thời đại này khám phá.

“Mình về nhé, hẹn gặp lại ngày mai.”

Tiễn bạn xong, còn lại chàng trong căn phòng thênh thang sẵn đủ mọi tiện nghi đắt tiền. Đảo mắt một lượt trước những vinh hoa đang hiện hữu, đến lúc này chàng mới thừ người thở dài đánh sượt. Khoác tất cả những thứ này lên mình, có nghĩa lý gì? Không! Không là gì cả, rồi cũng sẽ chẳng là gì cả…

May mà còn nàng để chàng thấy đời có chút ý nghĩa.

Ngày mai, chàng và nàng sẽ là của nhau. Ngày mai nữa thôi.

Bất giác, chàng đưa tay lên vầng trán, vuốt dài xuống mặt.

* * *

Đám cưới diễn ra đẹp hơn cả trong mơ. Nào xe hơi, nhà hàng sang trọng. Quan khách nườm nượp, bàn tiệc đề huề. Cô dâu má thắm môi hồng xúng xính trong bộ xoa-rê lộng lẫy. Thêm nhiều ánh nhìn ghen tỵ nữa về phía cặp đôi hoàn hảo là đủ bộ.

Nàng rạng rỡ sánh vai bên chàng. Hạnh phúc là đây chứ có nào đâu xa xôi. Hạnh phúc thực sự. Chàng nắm lấy tay nàng. Nàng đáp lại, xiết chặt hơn.

“Anh yêu em nhiều lắm!”

“Em cũng yêu anh, rất nhiều…”

Đêm xuống, tiệc tàn. Rồi cũng đến phút giây thiêng liêng nhất. Hơi thở đôi uyên ương ngày một gấp gáp. Chàng và nàng là của nhau, bây giờ và mãi mãi. Đang trao nhau yêu thương nồng nàn, đột nhiên nàng bừng tỉnh.

“Khoan đã… anh ơi!”

“Sao vậy em, có chuyện gì?”

“Anh ơi, anh có yêu em không?”

“Có chứ! Yêu rất nhiều!”

“Thật vậy không, dù em có thế nào?”

“Thật!” – Chàng đáp không chút đắn đo suy nghĩ.

Nhưng chỉ sau đó vài giây, chàng bỗng toát mồ hôi lạnh. Tiếng nàng lại thì thào bên tai.

“Em muốn cho anh biết… một bí mật.”

“Đừng!” – Chàng đẩy nàng ra ngay lập tức.

“Anh… anh ơi…”

“Em đừng nói, anh…”

Nàng chết điếng. Chàng hiểu chuyện gì? Chẳng lẽ chàng đã đoán ra…

Không khí im lặng đến đáng sợ. Chàng đang nghĩ gì vậy? Chàng đang nghĩ gì vậy?

Tíc tắc tíc tắc tíc tắc. Tiếng đồng hồ trên tường mỗi lúc rõ mồn một. Anh ơi, nói gì đi – nàng chờ đợi.

“Píng pong! Píng pong! Píng pong…!”

Chuông đồng hồ điểm vang. 12 giờ đêm. Nàng run lên bần bật.

“Anh cũng muốn nói với em một bí mật!”

Giọng chàng đột nhiên lạc hẳn đi. Nàng quơ tay tìm kiếm gương mặt chàng trong bóng tối.

Bàng hoàng, nàng nhận ra gương mặt kia đang dần biến đổi. Không hề khó để biết được. Ôi thôi, nàng đã hiểu ra tất cả.

“Anh không phải là Con Người…”

Chàng đã biến đổi hoàn toàn. Hình thù này, điều bí mật mọi người thi nhau giấu kín này, chàng cũng như họ tất tần tật khuất lấp…. Riêng với nàng thì không thể.

Tiếng nấc của nàng bật lên trong đêm tối, át cả tiếng gõ đồng hồ.

“Em có ghê sợ anh không?”

Chàng đặt tay nàng lên bộ dạng thực của mình. Trong đêm tối những lởm chởm, xù xì, gai góc, quái dị bừng lên rõ rệt lan truyền nhanh với tất cả mọi xúc giác. Nàng lắc đầu quầy quậy:

“Không bao giờ anh ạ! Không bao giờ!”

Nàng ôm chàng chặt hơn. Và bắt đầu biến đổi.

Ai cũng có riêng cho mình một điều bí mật cơ mà.

 

Tác giả: Lưu Quang Minh (tác giả trực tiếp gửi cho hiephoanet)

 

Related Articles

Leave a Comment