Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Ca bình minh

Ca bình minh

by HiephoaNet

Đấy là tên tập thơ của chị Lý Phương Liên tặng gia đình tôi đúng vào ngày 28 tết. Anh Nguyễn Nguyên Bảy cùng chị Lý Phương Liên và cô con gái út Nguyễn Lý Phương Ngọc, một họa sĩ trẻ đầy tài năng ra Hà Nội ăn tết, nơi mà trước đây anh chị đã nhiều năm công tác tại Đài phát thanh tiếng nói Việt Nam và đã từng nổi đình đám với những vần thơ lạ. Cuốn sách được in rất trang trọng và đẹp mắt, ngoài 46 bài thơ trong trẻo, thấm đẫm tình người và tình đời chị sáng tác từ khi còn rất trẻ, là các bức tranh đầy chất sáng tạo và trẻ trung của họa sĩ Nguyễn Lý Phương Ngọc. Cầm cuốn sách dầy dặn in trên giấy tốt và bìa cứng, đã biết tác giả trân trọng công sức sáng tạo của mình và tôn trọng bạn đọc đến nhường nào.

Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần lời nói đầu với cái tên giản dị: “Lý Phương Liên mở lòng”. Có ai ngờ được cuộc sống của anh chị lại lắm thác ghềnh đến thế, chị tâm sự: “Năm 1971 thơ xuôi dòng thơ bỗng dưng gặp thác thơ, thác thơ dữ quá, vợ ôm con, chồng ôm vợ, khóc nhìn trăng mà vùng quẫy, mà chiến tranh cùng sóng gió, mà thề rằng: chết thì cả nhà cùng chết, bằng sống thì nhất định không để đắm thuyền thơ”. Ôi! Có mấy ai trên đời này yêu thơ, yêu cuộc sống đến như vậy không? và có mấy ai người tri âm tri kỷ cùng sống chết có nhau vì cuộc sống và vì thơ như vậy chăng? Thế rồi người thơ ấy vượt lên tất cả: “Chúng tôi Lý Phương liên và Nguyễn Nguyên Bảy lại bồng con xuống thuyền thơ xuôi sông trẩy hội đời”. Lời tâm sự tưởng  nhẹ như không ấy lại là cả một quá trình vật vã đấu tranh với sóng gió để giữ vững tay chèo cho con thuyền đời và con thuyền thơ vững vàng trong vòng xoáy bể khổ. Với anh chị, thơ là đời và đời không thể thiếu được thơ, như linh hồn không thể tách rời thể xác. Anh chị nhận thức rất rõ qui luật của tạo hóa, cái nghiệt ngã tất yếu của cuộc sống nên nương tựa vào nhau vượt lên số phận. Chị dành cho anh những lời đầy ân tình mà bất kỳ người đàn ông chân chính nào cũng khao khát được người vợ yêu quí của mình bộc bạch: “Người liên quan đến thơ tôi và chịu nhiều cay đắng oan ức vì thơ tôi, là Nguyễn Nguyên Bảy, tình yêu của tôi, chồng tôi, người thầy duy nhất dạy tôi làm thơ và cùng tôi tu thân làm người tử tế… nếu trời cho em sống cùng lúc hai cuộc đời em cũng chưa đủ trả cái nghĩa yêu và cái ơn tình mà anh đã dành cho đời em và cho thơ em”.

Tôi biết anh chưa lâu nhưng cũng đủ hiểu về anh chị, hôm nay mới được gặp chị và cháu nhưng bằng nhiều nguồn thông tin, tôi biết chắc rằng anh chị và các con cháu là những người tử tế, chưa nói rằng là người tử tế hơn nhiều người tử tế. Chỉ riêng chuyện chị không hề than trách số phận, không hề trách ai đã làm cho con thuyền thơ của anh chị “gặp thác thơ”: “Tôi nín lặng với thơ suốt bốn mươi năm nay vì lời nguyền bỏ thơ của chính tôi, không vì bất cứ sự đe dọa, trù dập hay bất cứ áp lực nào khác. Mọi hệ lụy xô đẩy chúng tôi đến bần hàn và cơ cực không liên quan đến bất kỳ cá nhân nào, quyền lực nào. Mọi ảo thực, tốt xấu tôi tự mình chịu trách nhiệm, không than oán bất kỳ ai, về bất cứ điều gì” đã nói lên đầy đủ điều đó rồi.

Tôi ngẫu nhiên tìm đọc bài thơ: “Ca bình minh”, bởi bài được đặt tên cho cả tập nhiều khi mang cái hồn cốt của cả tập thơ. Thật bất ngờ vì bài thơ chị làm cách đây bốn mươi năm mà ý tứ mới lạ, cách thể hiện đầy sáng tạo. Đề tài tưởng chừng không mới kia “đi làm ca ba” ngày ấy có gì mà lạ, đất nước đang còn khó khăn, làm ca ba để hoàn thành công việc, để có nhiều sản phẩm hơn cho đất nước, đặc biệt lúc đó miền Bắc là hậu phương lớn của miền Nam, lại chuyên chở những ý tưởng mới lạ, đầy sáng tạo và lạc quan chắp cánh cho tứ thơ bay lên.

CA BÌNH MINH

Em đi làm ca ba

Đêm buông đầy đường phố

Hà Nội vào giấc say trẻ nhỏ

Em đi giữa lòng đường

Hát khẽ…

Tuổi ca ba rất trẻ

Đêm ca ba lại dài

Mười tám, đôi mươi

Tuổi như em khỏe ăn khỏe ngủ

Bạn bè em có nhiều ý lạ

Khi nói tới ca ba

Ca của những đêm hè trời đầy sao hoa

Ca của những đêm đông bập bùng ánh lửa

Còn em với niềm vui bé nhỏ

Em gọi ca ba là ca bình minh

Ý nghĩ ấy gặp em như một sự vô tình

Đêm ca ba đi dọc đường Nam Bộ

Tay vẫy chào những đoàn tàu rời ga Hàng Cỏ

Đưa bộ đội lên đường

Các anh đi suốt ca ba thẳng tới chiến trường

Đón bình minh đất nước

Và một đêm ca ba hôm trước

Chị hàng xóm nhà em trở dạ đầu lòng

Nước mắt lưng tròng

Ôm bụng đau quằn quại

Miệng lẩm bẩm những điều sợ hãi

Em dìu chị đến nhà hộ sinh

Sáng hôm sau gió cao trời xanh

Chị hàng xóm đón em tiếng oa oa con khóc

Ai cũng muốn mỗi ngày là một ngày sống đẹp

Đêm thao thức cho ngày

Ơi ca ba! Ca ba em đi vào hôm nay

Đã thấy bình minh trước mặt

Khổ thơ đầu mới đọc chỉ như một lời tự sự nhưng khi gặp đảo ngữ: “Hà Nội vào giấc say trẻ nhỏ” thì đã thấy cái chất thơ đích thực, hứa hẹn gợi mở những điều mới lạ. Lúc đó chị cùng các bạn còn trẻ lắm, vô tư, yêu đời nên mới: “Em đi giữa lòng đường/ Hát khẽ…”. Hát bởi tin yêu vào cuộc sống, hát bởi sức trẻ phơi phới tin yêu. Câu thơ trẻ trung và trong sáng sưởi ấm cho các chị trong đêm. Hai câu thơ “Tuổi ca ba rất trẻ/ Đêm ca ba lại dài” như hai vế của một câu đối rất hiện thực và cái cách thay đổi kết cấu ấy làm cho khổ thơ chở đầy suy tư với câu hỏi: tại sao “tuổi ca ba thì rất trẻ”, còn “đêm ca ba lại dài”. Những ai đã từng đi ca ba trong điều kiện đất nước mới có thể hiểu được ý tứ sâu xa qua câu thơ tưởng chừng đơn sơ ấy.

Bài thơ đưa người đọc đến với những ý tưởng lạ lẫm, vô tư, bay bổng của tuổi trẻ, các bạn của chị coi đấy là: “Ca của những đêm hè trời đầy sao hoa/ Ca của những đêm đông bập bùng ánh lửa”. Tuổi trẻ đầy mơ mộng và viễn cảnh về cuộc sống mới tốt đẹp làm sao. Còn chị: “Em gọi là ca bình minh”. Từ hiện thực mỗi khi tan ca về gặp bình minh mai sớm đã được thi vị hóa thành một hình tượng thơ đắc địa. “Ca bình minh”, của một ngày mới, của một chân trời mới của mỗi người và đất nước. Chị ý tứ: “Ý nghĩ ấy gặp em như một sự vô tình” nhưng đâu có “vô tình” mà có được hình tượng thơ đẹp đến như vậy, chị đã từng bao đêm đi ca ba, bao lần: “Tay vẫy chào những đoàn tàu rời ga Hàng Cỏ/ Đưa bộ đội lên đường/ Các anh đi suốt ca ba thẳng tới chiến trường”. Ngày ấy đất nước còn bị chia cắt, “tất cả vì miền Nam thân yêu”. Các chị đi ca ba hay các anh bộ đội “thẳng tới chiến trường” để một ngày không xa được: “Đón bình minh đất nước”.

Trong bài thơ cất lên một âm thanh rất lạ, dù lúc đó chị còn rất trẻ nhưng có lẽ cái thiên chức của người phụ nữ và sự nhậy cảm của một hồn thơ dẫn cho mạch thơ của chị đến được âm thanh tuyệt diệu của cuộc sống ấy: “Chị hàng xóm đón em tiếng oa oa con khóc. Cuộc sống vốn như thế đấy, mãi sinh sôi bất tận. Cái tiếng oa oa của đứa trẻ mới chào đời trong “gió cao trời xanh” ấy hứa hẹn một  mùa xanh cho tương lai.

Khổ thơ cuối như một phương châm sống của chị, của những người tử tế: “Ai cũng muốn mỗi ngày là một ngày sống đẹp”. Nên chị tin: “Ơi ca ba! Ca ba em đi vào hôm nay/ Đã thấy bình minh trước mặt”. Mấy chục năm rồi, niềm tin vào ca ba ấy đã thành hiện thực. Đất nước hòa bình thống nhất và gia đình chị hôm nay cùng bao gia đình khác luôn có: “bình minh trước mặt”. Cái ẩn dụ tinh tế “ca bình minh” xuyên suốt bài thơ chợt tỏa sáng tươi hồng như ngọn lửa ấm mãi trong mỗi con người.

Đọc bài thơ của chị Lý Phương Liên sáng tác từ bốn mươi năm trước mà  vẫn tươi mới trong cuộc sống hôm nay. Ca ba – cái sự phấn đấu ngoài cái thông thường: đêm – ngày, thức – ngủ… kia sẽ đem lại bao điều tốt đẹp. Bởi vậy dù trong: “Lý Phương Liên mở lòng”, chị có khiêm nhường tự nhận thơ mình là: “những bài thơ học trò bình thường, nếu không muốn nói là tầm thường” thì đó là bản chất của chị, chưa nói đó là bản lĩnh của một người thơ luôn chung thủy với thơ, chắt ra từ cuộc sống những bài như thế. Và tôi tin “Ca bình minh” sẽ sống mãi trong lòng những người tử tế!

Hà Nội chiều 31.1.2011

Trần Vân Hạc

F.201 – Nhà.B4 – ngõ.189 – Thanh Nhàn

P. Quỳnh Lôi – Q. Hai Bà Trưng – Hà Nội

Mobile: 0917 331 683

Mail: vanhac.yenbai@gmail.com

Hiephoanet xin giới thiệu các bài thơ tiếp theo trong tập thơ “Ca Bình Minh”:

 

CÁI NGHÈO CHẲNG DỄ HIỂU ĐÂU

XA SÂU NHƯ TIẾNG ĐÀN BẦU TRONG KHUYA

LINH THIÊNG LỜI MẸ DẶN DÒ

KIẾP NGƯỜI LÀ MỘT GÁNH LO HÃI HÙNG…

 

1. TẶNG TÌNH

AI LÀM CẦU BẮC QUA SÔNG

CHO BỜ EM LẠI PHẢI LÒNG BỜ ANH

AI CHO CHIM CẢ TRỜI XANH

ĐỂ ĐẦY TIẾNG HÓT TRÊN CÀNH YÊU ĐƯƠNG

AI CHO THUYỀN VƯỢT SÓNG CỒN

ANH BẺ LÁI,EM GIƯƠNG BUỒM ĐI XA…

THƠ NÀO NÓI ĐẾN ĐÔI TA

NGHE TÌNH YÊU ĐÃ CHẢY RA CUỘC ĐỜI

 

2. TRÒ TRUYỆN VỚI SÔNG HỒNG.

CHÀO SÔNG HỒNG

SAO MỖI LẦN GẶP EM MẶT SÔNG RẦU RĨ THẾ?

EM HÁT CHO SÔNG NGHE LỜI RU CỦA MẸ:

DẪU GIAN KHỔ MẤY ĐỪNG BUỒN…

SÔNG HỒNG ƠI,CÁI NẮNG BUỔI MAI

CÁI GIÓ BUỔI HÔM

CÁI SÓNG THẦM THÀO…HÃY HÁT

LỜI EM NÓI TRƯỚC SAU NHƯ MỘT

LÒNG EM CHUNG THỦY YÊU SÔNG…

CUỘC ĐỜI MÊNH MÔNG

CHỞ HOÀI PHÙ SA NĂM THÁNG

SỰ SỐNG ĐÔI BỜ TẮM NẮNG

LÚA XANH VÀ DÂU XANH…

EM YÊU SÔNG CÒN BỞI LẼ CHÂN THÀNH

SÔNG LÀ BẠN CỦA MẸ EM SỚM KHUYA VẤT VẢ

MẸ THƯỜNG KỂ: SÁNG NAY SÔNG ÊM Ả

CHIẾU QUA SÔNG GIẬN DỮ ẦM ÀO…

MẸ SANG SÔNG VỀ SÔNG KHÔNG BỎ BUỔI LÀM NÀO

SÔNG THƯƠNG MẸ VẪN CẬP ĐÒ ĐÚNG BẾN .

MỘT BUỔI CHIỀU SẮC TÍM

BUỔI CHIỀU NÀY CÓ THẬT HAY KHÔNG?

MẸ TRÔI SÔNG

GIÓ KHẢN HƠI ĐUỔI HOÀI BÓNG MẸ…

NHỮNG QUẢ BOM GIẶC MỸ

ĐỂ LẠI CHO ĐỜI BAO TRẺ MỒ CÔI

SÔNG HỒNG ƠI SÔNG HỒNG ƠI

KHÓC LÓC BAO NHIÊU CŨNG CHỈ LÀ NƯỚC MẮT

PHÙ SA ĐỎ HÃY VÌ ĐỜI BỒI ĐẮP

MẸ HỒI SINH TRONG CUỘC SỐNG MỠ MẦU

QUA MẤT MÁT NÀY CHÚNG TA THÊM YÊU NHAU…

 

3. CỘI NGUỒN

NUÔI CON SUỐT ĐỜI LÀ DÒNG MÁU ĐỎ

GIA TÀI CỦA MẸ CHA

NUÔI CON SUỐT ĐỜI LÀ DÒNG SỮA MẸ

CON ĐI HẾT ĐƯỜNG XA…

DÒNG MÁU ĐỎ CỦA MẸ CHA

KHÔNG PHẢI LÀ SẮC MẦU TƯỞNG TƯỢNG

KHÔNG PHẢI LÀ THỨ GÌ DỄ TRỘN

CHẮT TỪ SẮC ĐỎ CỦA DÒNG SÔNG

TỪ VỊ NGỌT CỦA LÚA THƠM

TỪ HƯƠNG MÁT CỦA HOA TRÁI

TỪ SỨC GIÓ CHẠY TRÊN ĐỒNG HOANG DẠI

TỪ BONG BÓNG MƯA THÁNG NĂM…

 

CON NHÌN VÀO XA XĂM

CỐ NGHĨ VÀ CỐ CẢM

ĐÂU GƯƠNG MẶT CHA NGÀY CON LÊN TÁM

HIỆN HÌNH ĐI SẮC MẦU

LÂU DÀI TRONG NHỮNG MAI SAU

HÌNH ẢNH CHA KHÔNG MỜ NHẠT

HAI BÀN TAY SĂN CHẮC

ĐÔI MẮT SÁNG VÀ NHANH

CHIẾC KÌM ĐEN DẮT CHÉO TÚI QUẦN XANH

MẶT RẠNG RỠ NỤ CƯỜI NHÂN HẬU

 

VÀ MẸ CỦA CON NGỰC CÒ RỚM MÁU

CÁNH GÁNH NẮNG SANG SÔNG

MÚT MẮT NGÔ KHOAI BỜ BÃI SÔNG HỒNG

CHÂN MANG GIÓ QUA NÚI

CÁNH CÒ CÔ ĐƠN,CÁNH CÒ LẶN LỘI

GÓA CHỒNG NUÔI CON

CÂU CA DAO XÔN XAO TRỜI ĐÊM

VÀ TIẾNG HÁT

XÔN XAO NHỮNG CẢNH ĐỜI ĐÓI KHÁT

MÂY XÁM TAN ĐI CHO NẮNG ẤM ÙA VỀ…

CỘI NGUỒN CỦA ĐỜI CON

DÒNG MÁU CHA SỮA MẸ

 

4. EM VẪN SỐNG NHƯ HỒI CÒN MẸ

CHỊ HỎI EM ĐÃ SỐNG RA SAO

HAI BÀN TAY NUÔI NĂM MIỆNG KHỎE?

 

EM VẪN SỐNG NHƯ HỒI CÒN MẸ

HÀ NỘI BẮN MÁY BAY

EM ĐI LÀM TRONG RÂM MÁT HÀNG CÂY

HỐ CÁ NHÂN CHỞ CHE NHƯ TÌNH BẠN

GIẶC MỸ RƯỢT THEO EM BẰNG BOM ĐẠN

EM ĐI ĐƯỜNG BỜ SÔNG

CHÚNG NÉM BOM BỜ SÔNG

EM ĐI ĐƯỜNG PHỐ HUẾ

ĐẠN BẮN VÀO PHỐ HUẾ

EM V ẪN ĐI NGÀY BỐN BUỔI CHUYÊN CẦN

 

NGÀY MẢI LÀM CHỪNG KHÔNG NGHE TIẾNG BOM

CÒI BÁO ĐỘNG DẦN QUEN NHIỆM VỤ

CHỈ NGHE TIẾNG BOM NỔ VÀO GIẤC NGỦ

BẢNG TRÊN TƯỜNG GHI SỐ MÁY BAY RƠI…

BA NĂM TRÔI NHANH NHƯ KHÔNG CÓ NGÀY DÀI

CUỘC ĐỜI BAO BIẾN ĐỔI

EM TRAI LỚN XUNG PHONG VÀO BỘ ĐỘI

EM TRAI NHỎ ĐI LÀM…

NHÀ EM CHẬT TIẾNG CƯỜI VANG

MÁY BAY MỸ CHẠY RỒI TRẺ VỀ ĐẦY XÓM NHỎ

EM VẪN SỐNG NHƯ HỒI CÒN MẸ.

 

5. LỜI RU TRONG ĐÊM

HÔM NÀO LÀM VIỆC HẾT MÌNH

LÀ ĐÊM ẤY NGỦ NGON

ĐÊM NÀO EM CŨNG NGỦ NGON

 

KHI NGỦ

CÁNH TAY TRẦN EM GỐI ĐẦU

HAI CHÂN DUỖI THẲNG

VÀ SAU GIẤC MƠ THOANG THOẢNG

CÁI ĐẦU NGỦ SAY…

 

KHI NGỦ CHỈ CÓ TRÁI TIM KHÔNG NGỦ

ĐẬP NHẸ HƠN BAN NGÀY

NHỊP ĐẬP ÊM NHƯ NÔI SAY

VÀ VĂNG VẲNG GIỌNG RU TRẦM DÌU DẶT

 

RU RẰNG:

TAY ƠI HÃY NGỦ NGON

EM ĐÁNG ĐƯỢC NGỦ NGON

 

RU RẰNG:

CHÂN ƠI HÃY NGỦ NGON

EM ĐÁNG ĐƯỢC NGỦ NGON

 

RU RẰNG:

ĐẦU ƠI HÃY NGỦ NGON

EM ĐÁNG ĐƯỢC NGỦ NGON

 

NGHE LỜI RU TRONG ĐÊM

EM YÊN LÒNG NGỦ NGON

 

NGHE LỜI RU TRONG ĐÊM

EM ĐI VÀO NGÀY MỚI

 

VÀ EM TIN: NGÀY QUA NGÀY TIẾP NỐI

ĐÊM NÀO EM CŨNG NGỦ NGON…

 

6. VỀ NGƯỜI CHA ĐÃ KHUẤT

 

CHA EM LÀ CÔNG NHÂN SỞ ĐIỆN BỜ HỒ

ĐIỆN LÀ BẠN CỦA NGƯỜI HÀ NỘI

NÊN CHA EM VẮNG LÂU RỒI BÀ CON CÒN NHẮC HỎI

 

CÂY CỘT ĐÈN ĐẦU PHỐ RÕ CAO

DÂY GÁNH NẶNG HAI VAI XÀ SỨ

GIỐNG DÁNG ĐỨNG CHA EM LÀM SAO

 

TRẠM BIẾN THẾ GẦN NGÃ TƯ HÀNG ĐÀO

CỬA SẮT SUỐT NGÀY IM KHÓA

MÀ DÒNG ĐIỆN VẪN CHIA ĐỀU MỌI NGẢ

CON NHỚ DÁNG NGỒI LẶNG LẼ CỦA CHA

 

ĐIỆN CHẠY NHANH TRONG GIÓ HÁT ĐƯỜNG XA

KHI MẮC DÂY CHA THƯỜNG HUÝT SÁO

NHỮNG MỐI NỐI CHẮC BỀN QUA GIÔNG BÃO

BÀN TAY CHA SĂN NHƯ GỌNG KÌM

CÂY BÚT ĐIỆN LÀ NGƯỜI BÁO TIN

TIẾNG ĐIỆN GỌI Ở NƠI MẠCH TẮC

CON THẤY CHA SÁNG BỪNG TIA MẮT

VÀ DÒNG ĐIỆN LẠI TỪ NƠI ĐÓ HIỆN RA…

 

TỪ NGÀY EM TRAI V ÀO SỞ ĐIỆN NỐI NGHỀ CHA

AI CŨNG BẢO EM GIỐNG CHA NHƯ ĐÚC.

 

7. SANG THU

 

SÁNG NAY THÀNH PHỐ SANG THU

ÁO HOA CÂY MẶC CHẮC TỪ HÔM QUA

GIÓ ĐI GỌI CỬA MỌI NHÀ

NẮNG ĐEM LỤA KHẮP GẦN XA PHƠI VÀNG

EM CẦM TỪNG BƯỚC KHÔNG GIAN

NGHE NHƯ THU CHUYỂN VỘI VÀNG ĐI ĐÂU

CHO DÙ CHẲNG Ở DÀI LÂU

LÒNG EM CŨNG ĐỦ NHUỘM MẦU THU VUI

 

8. TRÁI HỒNG

 

BÀI THƠ EM VIẾT GỬI ANH

NẮNG NON LẤP LÓ ĐẦU MÀNH NGẨN NGƠ

NẮNG ƠI, NGƯỜI MUỐN ĐỌC THƠ

TÌNH YÊU VIẾT HẾT BAO GIỜ MÀ MONG

CON GÀ ĐẺ MỘT TRÁI HỒNG

CÒN BAO TRÁI CHÍN Ở TRONG CUỘC ĐỜI

ÔI SAO CẢ ĐẾN NỤ CƯỜI

VÀO THƠ EM CŨNG HÓA LỜI YÊU THƯƠNG

ÔI SAO CẢ ĐẾN PHỐ PHƯỜNG

HÔM NAY HÀNG SẤU MỞ GƯƠNG TƠ ĐÀN

DÙ EM ĐỨNG ĐÓ LẶNG IM

HIỂU EM SUỐT TẬN TẦM NHÌN XA XÔI

GIẬN NHAU GIỌT LỆ VỪA RƠI

LAU RỒI CŨNG CHỈ ĐÔI NGƯỜI THÂN THƯƠNG

TÌNH YÊU NHƯ MỘT LẼ THƯỜNG

MÙA XUÂN CHIM ÉN THA HƯƠNG CUỐI TRỜI

Ở TRONG NHÂN THẾ CUỘC ĐỜI

BAO NHIÊU BUỒN KHỔ ĐỪNG RỜI BỎ NHAU

Ở TRONG YÊU DẤU BUỔI ĐẦU

THỜI GIAN CHẲNG THẸN TRƯỚC SAU MỘT LỜI

CHUYÊN CẦN ONG NHỎ BAY ĐÔI

THỜI GIAN ẮT ĐỦ DÂNG ĐỜI ĐÕ THƠM…

 

9. THẮP HƯƠNG

BÀ THẮP HƯƠNG

MẸ THẮP HƯƠNG.

CHÚ CŨNG HAY THẮP HƯƠNG…

BÀ TIN CÓ TRỜI

MẸ TIN CÓ THẦN THÁNH.

CHÚ KHÔNG TIN THẦN THÁNH

SAO CHÚ CŨNG THẮP HƯƠNG ?

 

THẮP HƯƠNG

CHÁU THẤY LẠ THƯỜNG

MÙI HƯƠNG ĐƯA Ý NGHĨ TRÔI VỀ XA

XA LẮM

VÀ MỘT ĐIỀU CHẮC CHẮN

ÔNG BÀ CHÚNG TA

CHA MẸ CHÚNG TA

DẪU CÒN SỐNG HAY LÀ ĐÃ CHẾT

ĐỀU YÊU THƯƠNG CHÚNG TA

 

Related Articles

Leave a Comment