Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Khúc giao mùa

Khúc giao mùa

by HiephoaNet

1. Mùa xuân luôn là đề tài và cảm hứng sáng tạo cho các loại hình nghệ thuật. Với Bùi Thị Bình – một người yêu thơ đang sống tại Thị xã Tam Điệp  tỉnh Ninh Bình, mùa xuân trong thơ chị mang một nét riêng, trong trẻo, đầy sức sống, vui tươi và đằm lắng. Bài thơ như bước đi trẻ trung của nàng xuân, rộn ràng rạo rực của vạn vật, như một khúc giao mùa!

MÙA XUÂN !

Bụi mưa

nhẹ nhàng âu yếm

Bay bay

vương tà áo em

Bồng bềnh

long lanh chồi biếc

Ngập ngừng

mấy giọt sương đêm …

Ngoài kia

mùa xuân đang đến

Lao xao

đôi cánh chim trời

Cây đào

hiên nhà hàng xóm

Rộn ràng

khoe nụ hồng tươi …

Phố phường

đông như trẩy hội

Trong veo

tiếng cười vang xa

Chiếc áo

nâu non thoắt vội

Nghiêng nghiêng

vành nón kiêu sa …

Em chở

mùa xuân đi đâu

Muôn màu

đỏ, xanh, vàng, tím

Em cùng

hoa khoe sắc thắm

Mùa Xuân …

Mùa Xuân …

Mùa Xuân …

Tôi biết chị đã có nhiều tác phẩm được in trên nhiều trang văn nghệ của các báo trung ương và địa phương như:

“Hoa không tên” – Thơ – Nhà xuất bản CAND – 2008

“Điều giản dị”  – Thơ  – Nhà xuất bản Văn học – 2010

Và có nhiều tác phẩm in chung:

“Những trang sách này viết cho các con của mẹ” ( Chuyện đời tôi )  Nhà xuất bản CAND  – 2007

“Tuyển tập Lộc phát Kỷ Sửu”  – Thơ – Nhà xuất bản CAND – 2009

“Tuyển tập Lục bát mỗi ngày” – Thơ – Nhà xuất bản CAND- 2009

“Tuyển tập Lục bát tự chọn” – Thơ – Nhà xuất bản CAND – 2009

Tuyển tập: “Lộc phát Canh Dần”- Thơ – Nhà XBCAN

Bài “Mùa xuân” là một trong 100 bài thơ của Chị ở tập thơ  “Điều giản dị”.  Tác giả đã sử dụng nhuần nhị thể thơ tự do với nhịp thơ linh hoạt, lúc thì 2/4 như bước đi rạo rực của mùa xuân, lúc lại nhịp 3/4 nhẹ nhàng, bay bướm và tình tứ như một điệu val  trữ tình. Những ẩn dụ tinh tế và chất nhạc trong bài thơ làm cho không gian, thời gian, con người và vạn vật như giao hòa trong sự đồng điệu trước giây phút tuyệt vời nhất của tạo hóa. “Bụi mưa” kia bỗng hóa tâm hồn, “nhẹ nhàng âu yếm”, để rồi như một phép mầu gọi những mầm xanh “long lanh chồi biếc”. Và tiếng “lao xao” của cánh chim  cùng sắc hoa đào “khoe nụ hồng tươi” như một tín sứ của mùa xuân:

Lao xao

đôi cánh chim trời

Cây đào

hiên nhà hàng xóm

Rộn ràng

khoe nụ hồng tươi …

Tiếng chim vỗ cánh cùng sắc đào ấy chỉ điểm xuyết thôi nhưng đã làm cho bài thơ sáng hẳn lên, rộn ràng âm thanh và sắc mầu rộn rã, cái đẹp đến đơn sơ không dễ nhận thấy lại là “cây đào hàng xóm” – xuân của mọi nhà chứ đâu của riêng ai.

Mùa xuân đem đến cho lòng người những cảm xúc kỳ diệu. Bao lần đón xuân mà lần nào cũng háo hức, lạ lẫm, nguyên sơ như mối tình đầu. Hình ảnh:

Chiếc áo

nâu non thoắt vội

Nghiêng nghiêng

vành nón kiêu sa …

thật độc đáo, cái hồn quê sao mà tinh tế đến thế, để rồi khi đứng trước câu hỏi tu từ:

Em chở

mùa xuân đi đâu

Em cùng

hoa khoe sắc thắm

Người đọc được hòa đồng trong sắc xuân và Em như một thiên sứ. Hỏi để có cái cớ, hỏi để làm duyên, còn Em và Xuân đã hòa làm một rồi, hiện diện trong cuộc sống, ngân lên trong ta cung bậc diệu kỳ của xuân mới. Để rồi khi bắt gặp điệp ngữ với những dấu chấm lửng:

Mùa Xuân …

Mùa Xuân …

Mùa Xuân …

Ta như nghe thấy bước chân nhẹ nhàng của nàng xuân rón rén trên cỏ biếc, tạo nên một khúc giao mùa với bao cung bậc tuyệt diệu, làm cho lòng ta bỗng hồi hộp, mong đợi những điều tốt lành sẽ đến cùng xuân!

Chị từng tâm sự trên trang blog “Hoa không tên” của mình: “Qua nhiều năm công tác, tôi về bên mái ấm gia đình với thiên chức giản dị của người Phụ nữ. Cám ơn Ông Trời đã cho tôi một bến đậu bình yên với cuộc đời sau những tháng năm đã trải. Đi qua chiến tranh, tôi là người vợ lính nuôi con chờ chồng, là dâu con hiếu thảo gánh vác bổn phận để chồng yên tâm chiến đấu. Tôi tự ví mình như một loài Hoa không tên – bông hoa đồng nội khiêm nhường giữa cuộc đời rộng lớn…”. Có lẽ vì vậy thơ chị dung dị, tươi sáng, yêu đời và yêu người!

2. Với tác giả Nguyễn Thị Thúy Ngoan của thành phố Hải Phòng lại cảm nhận phút giao thừa dưới góc tiếp nhận khác. Đó là nỗi nhớ cháy bỏng và những ước mong giản dị của đấng sinh thành và người chồng yêu quí dành cho mình. Dẫu cha, mẹ, chồng đều khuất núi nhưng những điều ước ấy vẫn còn đây, như ngọn lửa tiếp sức cho chị sống và nuôi con nên người.

GIAO THỪA

Lại thêm một tuổi nữa rồi

Nhớ xưa bên mẹ quanh nồi bánh chưng

Gộc tre ngọn lửa bập bùng

Ổ rơm ấm áp đêm bưng mắt người

Đì đùng pháo nổ xa xôi

Thắp hương bố đứng giữa trời chắp tay

Mưa xuân như bụi phấn bay

Mẹ cười mẹ bảo xuân này sẽ hơn

Nhà mình ấm áo no cơm

Hai con đến lớp đường trơn có giầy

Giản đơn điều ước còn đây

Bao nhiêu năm tháng dâng đầy trong con.

Cha khuất núi, mẹ về non

Đời con ghềnh thác khuyết tròn ngổn ngang

Ra phố mà chẳng quên làng

Bờ tre ngọn lúa, họ hàng ở quê

Giao thừa gió bấc tái tê

Nhang thơm như gọi con về ngày xưa

Chồng con theo bóng gió mưa

Sang canh trống trải như thừa con ra.

Thúy Ngoan Hiện đang sống và viết tại Hải Phòng, chị là Hội viên Hội Nhà văn HP, chị mới được kết nạp vào Hội nhà văn Việt Nam, chị đã được:

* Giải thưởng UBTQ liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam năm 2008

*Giải ba không có giải nhất cuộc thi “Thơ viết về Tình chồng vợ” Tạp chí Thế giới trong ta năm 2010

Và có nhiều tác phẩm đã in:

–  Bão Mùa thu – NXB Hải Phòng  1998

– Trăng Góa – NXB  Hải Phòng  2006

–  Nón không quai – NXB  HNV    2008

– Ngôi nhà không bình yên – NXB HNV   2010

Bài thơ Giao thừa được viết theo thể thơ lục bát truyền thống khá điêu luyện, tự nhiên như hơi thở, đầy tâm trạng. Giao thừa chị nhớ lại điều ước giản dị của mẹ, cha năm nao:

Mẹ cười mẹ bảo xuân này sẽ hơn

Nhà mình ấm áo no cơm

Hai con đến lớp đường trơn có giầy

Người mẹ Việt Nam như thế đấy, suốt đời chắt chiu tần tảo nuôi con và mong con nên người. Có ai không nhớ cái cảnh quanh nồi bánh chưng, chờ chín, lắng nghe những câu chuyện cổ và thầm ước bao điều. Nụ cười tươi rói của mẹ đồng hành với chị trong suốt cuộc đời và mỗi xuân về ấm lòng người con hiếu thảo. Cái từ “lại” ấy có chút gì tiếc nuối nhưng trân quí vô cùng khoảng thời gian đã qua không bao giờ trở lại.

Cuộc đời chị gặp bao thăng trầm sóng gió:

Cha khuất núi, mẹ về non

Đời con ghềnh thác khuyết tròn ngổn ngang

Nhưng chị vẫn vững vàng bởi như cây xanh bén rễ trên đất quê hương, mạch nguồn trong lành bất tận ấy luôn nâng chị dậy, tiếp sức cho chị, chắp cánh cho thơ:

Ra phố mà chẳng quên làng

Bờ tre ngọn lúa, họ hàng ở quê

Những ai “ra phố” đã vội “quên làng” với những “Bờ tre ngọn lúa, họ hàng ở quê”, liệu có được những rung cảm thánh thiện và chân thật hướng về quê hương, nguồn cội như vậy được chăng?

Khổ thơ cuối như chắt ra từ bao sóng gió cuộc đời:

Chồng con theo bóng gió mưa

Sang canh trống trải như thừa con ra.

Ta cảm thông và chia sẻ cùng chị! Bài thơ dẫu vương chút buồn nhưng không bi lụy, le lói một nghị lực kiên định, khát sống, khát yêu:

Hai bài thơ của hai người phụ nữ đã vào tuổi có cháu gọi là bà. Mỗi bài có một vẻ đẹp riêng. Các chị không chỉ viết bằng cảm xúc, mà mỗi câu, mổi chữ được viết bằng bao trải nghiệm cuộc đời. Những vần thơ  của các chị gieo và lòng người những nốt nhạc tuyệt diệu của mùa xuân!

Xuân 2011

Trần Vân Hạc

Related Articles

Leave a Comment