Home Tin TứcQuê hương Hiệp HoàNgười Hiệp Hòa Nguyễn Xuân Miễn, người Thầy giáo tài hoa của Trường cấp 2 Đức Thắng

Nguyễn Xuân Miễn, người Thầy giáo tài hoa của Trường cấp 2 Đức Thắng

by HiephoaNet

Một chiều thu tháng chín, nắng như nhuộm vàng thêm cánh đồng quê đang mùa gặt hái, mấy anh em tôi rủ nhau  về đất Vân Xuyên, Hiệp Hòa để thăm một người thầy giáo cũ của trường Đức Thắng. Thầy không chỉ là một giáo viên Văn nổi tiếng mà trong suy nghĩ của chúng tôi, thầy còn là một nhạc sĩ, một nhà thơ. Tôi vẫn nói vui: Thầy là con người “3 trong 1”.

Thầy giáo Nguyễn Xuân Miễn

Thầy Nguyễn Xuân Miễn sinh năm 1941, quê xóm Đá, Vân Xuyên,  chiếc nôi của An toàn khu cách mạng. Thầy là cựu học sinh trường cấp 2 Hiệp Hòa, nay là trường THCS Đức Thắng năm học 1953-1954. Lớn lên, vào bộ đội rồi xuất ngũ, đi học sư phạm, để 11 năm sau, khi trở lại trường xưa, thầy đã viết nên bài thơ “ Về thăm trường cũ” để tỏ lòng biết ơn mái trường, thầy cô của những ngày xưa. Để hôm nay, mấy anh em chúng tôi ngồi đây mà lặng người đi khi nghe thầy, người học trò cũ của trường Đức Thắng năm xưa, đã 70 xuân, say sưa đọc từng vần thơ tặng Trường với một cảm xúc nồng nàn, tươi rói:

11 năm tôi về thăm trường cũ,

Nơi trước kia ấp ủ tuổi thơ tôi.

Chân lạ bước, bâng khuâng, lòng tự nhủ:

Chốn này đây, thầy gieo những ước mơ!…

Ba năm sau khi viết bài thơ, thầy được chuyển về trường cấp 2 Đức Thắng. Đó là những tháng năm Đức Thắng đang sục sôi trong phong trào thi đua Hai tốt, trường vừa được Đảng, Nhà nước tặng thưởng Huân chương lao động hạng ba, được suy tôn là lá cờ đầu của giáo dục Hà Bắc. Trong kỳ thi Học sinh giỏi cấp tỉnh năm học 1970-1971, cô học trò Hoàng Thị Năm của thầy đã giành giải nhất môn Văn. Và từ đó trở về sau, thầy đã có thêm nhiều học sinh giỏi nữa góp phần làm giàu thêm truyền thống của trường Đức Thắng.Đến bây giờ, mỗi khi nhắc đến tên thầy, cả học trò và bạn bè đồng nghiệp của thầy đều nhớ như in một phong cách say sưa, luôn tràn đầy nhiệt huyết, luôn “ cháy” hết mình trên bục giảng, nhớ giọng đọc say mê truyền cảm , nhớ những lời bình sâu sắc của  người thầy giáo đất Vân Xuyên. Hôm nay, ngồi ở nhà thầy, nhắc về những kỷ niệm ngày xưa, về bạn bè, đồng nghiệp…Cứ nhắc đến ai là thầy liền nhớ, cứ y như họ đang gắn bó thân thiết với thầy ngay tại nơi đây. Thầy nói một câu xanh rờn: giáo viên Đức Thắng mình ngày ấy chẳng bỏ được người nào…Nhắc tên thầy Tống Nụ, thầy Miễn bảo: thầy Nụ dạy văn tràn trề cảm xúc, mình học được nhiều từ cách dạy của thầy. Còn thông minh nhất là thầy Từ Ngọc Huy, sôi nổi, nhiệt tình là Tạ Đình Nhất, dạy Toán siêu hạng là thầy Hà Ninh, Phương Văn Thuyên, là Phạm Giang Khôi…Khi chúng tôi hỏi xuất xứ của ca khúc “ Lá cờ đầu trường ta” do thầy sáng tác, thầy bảo bài hát ấy ra đời trong năm học 1970-1971, khi mà phong trào thi đua của trường đang bừng bừng khí thế. Nói rồi thầy hát ngay:

Truyền thống, lá cờ đầu trường em,

Bao nhiêu năm kiên cường, bao nhiêu năm bền vững.

Cùng chung sức chung lòng góp nhiều  mầm non đi xây dựng Tổ Quốc.

Thật kỳ lạ, 40 năm đã qua,kể từ khi ca khúc ấy ra đời, cho đến nay,trong phút giây bất chợt mà thầy vẫn hát rõ ràng từng lời, từng nhịp.  Chỉ thế thôi cũng đủ đo tình cảm của thầy dành cho trường Đức Thắng chúng tôi sâu sắc đến nhường nào. Năm 1979, thầy chuyển về làm hiệu trưởng trường cấp2 Thị trấn, sau đó về Thái Sơn…Năm 1984, thầy lặng người vĩnh biệt người vợ hiền, một mình “ gồng” lên nuôi đủ 7 người con trong cái thời bao cấp đói nghèo. Cái thời ấy thật buồn, nhưng không đủ sức quật ngã người thầy giáo đa tài nhưng cũng rất đa đoan. Đọc những câu thơ thầy viết về thời ấy, tôi càng thêm cảm mến, kính trọng thầy:

Gồng mình đè sóng bể dâu

Một thuyền với cánh buồm nâu giữa đời.

(Thuyền anh)

Năm 1990, thầy Miễn nghỉ hưu. Đến bây giờ,biển đời đã thôi sóng gió, thầy cũng chẳng phải gồng mình “đè sóng” làm chi…Thầy về quê vui với công việc ruộng vườn, soi bãi, cần mẫn như con ong dâng mật cho đời. Khi rảnh rỗi, thầy lại làm thơ. Trong mơ màng, thơ của thầy căng tràn nhựa sống, phơi phới, nồng nàn hơi thở tình yêu:

Quê anh có nhịp cầu Mây

Em bên cầu Vát, vơi đầy dòng trôi

Cánh buồm ngược, cánh buồm xuôi,

Bến nào neo nhớ khôn nguôi hỡi người!

(Bến em)

Còn khi nghe một điệu hát then xứ Lạng, thì trong lòng Thầy cái tình thơ, tình đời lại cứ rưng rưng:

Trời cho em giọng hát đôi

Để bàn tay nhịp bồi hồi vỗ tay

Để tim thổn thức đắm say

Để hồn cất cánh, cùng bay bồng bềnh

( Làn điệu then xứ Lạng)

Nhưng mơ vẫn là mơ, nó chỉ là ảo ảnh nhạt nhòa, sao sâu đậm thiết tha bằng “ nửa vầng Trăng” của  đời thầy, mấy chục năm xa vời mà vẫn cứ vẹn nguyên trong tâm khảm:

Cười mà khóc đấy- người ơi!

Nửa vầng Trăng quá xa vời có hay

Nặng tình muối mặn gừng cay

Còn nguyên vẹn trái tim này thủy chung

( Thuyền anh)

Giờ đây, khi  chép lại những  dòng thơ này của nhà giáo, nhà thơ Xuân Miễn, tôi thấy lòng mình trào dâng bao nỗi niềm cảm mến, thân thương, ngưỡng mộ về một người thầy thủy chung, tình nghĩa của mái trường Đức Thắng chúng ta! Tạm biệt Vân Xuyên, quê hương cách mạng, tạm biệt người thầy “ 3 trong 1” của trường Đức Thắng mến yêu,  cảm ơn thầy đã ghi vào lịch sử của Trường những dấu son đáng nhớ!

Nghe thầy Miễn đọc thơ

Trước nhà Thầy Miễn

Dưới gốc đa Tổng Bí thư Trường Chinh trồng lưu niệm bên Đình làng Vân Xuyên

Màu xanh xóm Đỏ, làng Vân Xuyên

Trước cổng làng Vân Xuyên

Hoàng Vân – một chiều Thu

Bài và ảnh Trần Văn Thanh, xuất bản 1h 38 phút, 18/9/2010

Bài liên quan


Related Articles

Leave a Comment