Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Một người học trò cũ- người lính Trường Sơn- Tặng Thơ cho trường Đức Thắng

Một người học trò cũ- người lính Trường Sơn- Tặng Thơ cho trường Đức Thắng

by HiephoaNet
Sáng 27-12, trong tiết trời giá rét, anh Nguyễn Văn Thời, sinh năm 1949, bút danh Đức Cường, quê ở thôn Đường Sơn xã Thường Thắng (Hiệp Hòa),là học sinh cũ của trường THCS Đức Thắng khóa học: 1963-1966 đã trở về thăm trường. Sau khi học xong, năm 1968 anh Thời lên đường nhập ngũ và trở thành người lính pháo binh, chiến đấu chủ yếu trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Chiến tranh kết thúc, anh trở về quê. Ngực anh đỏ huy chương,huy hiệu. Nhưng trong người anh lại có chất độc màu da cam! Các con của anh cũng giống cha, phải mang trong người cái chất độc kinh hoàng ấy ! Cuộc sống của gia đình anh tuy bộn bề gian khó, nhưng anh vẫn không thể nào quên nổi những ký ức vẹn nguyên về một thời đạn lửa đã qua…! Qúa khứ anh dũng,đau thương cùng nghĩa tình đồng đội…đã trở thành nguồn cảm hứng, đã thôi thúc anh viết nên những vần thơ mà anh gọi đó là nhật ký của một thời đánh Mỹ. Anh đã tập hợp những bài viết ấy thành tập thơ: Đường chúng tôiđi . Phần I của tập thơ ấy có tiêu đề là Nhật ký Trường Sơn, anh xuất bản năm ngoái, tốn mất 1,5 cây vàng…Phần II, với tên gọi Gió mới, anh vừa xuất bản, cũng tốn mất ngót nghét 8 triệu bạc. Tiền xuất bản cũng có một vài nơi tài trợ, còn thiếu thì đi vay…In xong rồi anh lại lóc cóc đạp xe, mang thơ đến các nơi để tặng. Anh nói, anh là một trong những người lính Trường Sơn còn sống, anh phải có trách nhiệm để cho mọi người, nhất là thế hệ trẻ bây giờ hiểu được cuộc sống và chiến đấu của những người lính Cụ Hồ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ vừa qua!
Trong buổi gặp mặt sáng nay, anh đã tặng  52 tập thơ Gió mới của anh cho nhà trường…Tôi chưa kịp đọc bài  nào trong tập thơ đó, nhưng chỉ vậy thôi cũng đã quá đủ để lòng tôi khâm phục ! Xúc động trước việc làm đó của anh, tôi đã viết đôi dòng cảm nhận của mình để Kính tặng người lính Trường Sơn ấy:

Anh!
Là người lính Trường Sơn.
Đã đi qua,
cả một thời trận mạc.
Ngày trở về, đỏ huân chương trên ngực!
Đất nước đã yên bình…
Nhưng gia đình anh,
đâu có được bình yên!
Chất độc da cam.
Thảm họa của chiến tranh.
Theo anh về.
Lặn vào từng giọt máu !
Ngày.
Đêm.
Anh vẫn lo đau đáu.
Những nỗi niềm khó có thể kể ra!

Nhưng.
Những ngày xưa…
Ở nơi chiến trường xa,
giục anh viết thành thơ.
Kể về đường các anh đi, con đường ra trận…
Và hôm nay…
tuy vẫn còn lận đận
Nhưng anh vẫn nối vần,
để “gió mới” bay cao.
Khát vọng hiến dâng
của người lính năm nào.
Đã giục anh vay tiền…
In thơ- để tặng !
Vì anh muốn trong cuộc đời bình lặng,
mỗi người
Hãy nhớ…
Ngày xưa !

Nhớ
Bao hy sinh..
Để có:
Bây giờ!



Anh Nguyễn Văn Thời đang phát biểu sáng nay tại trường Đức Thắng


Anh Thời tặng 52 tập thơ “gió mới” cho nhà trường

Anh Thời và đồng chí Lê Thanh Miện, hiệu trưởng nhà trường chụp ảnh lưu niệm trước lúc chia tay.

Bài và ảnh: TRẦN VĂN THANH

Related Articles

Leave a Comment