Home Quảng cáo Tiếng khóc

Tiếng khóc

by HiephoaNet
 
HHN; Nửa đêm lướt web, đọc bài này của Tiến sỹ Nguyễn Ngọc Oanh trên facebook thấy hay, đăng lên đây để chia sẻ với bạn đọc.
 
Về quê viếng một đám tang, thấy ở quê bây giờ có tục KHÓC MƯỚN.
 
Trong tiếng nhạc hiếu ầm ỹ, gia chủ thì bận rộn, khách khứa tấp nập ra vào phúng viếng. Người phụ nữ trong ban nhạc hiếu, tay cầm tờ giấy, tay cầm chiếc micro nối ra tăng âm và 2 cái loa to bắc trên cây mít, tâm trí như đặt cả vào tiếng khóc. Tiếng khóc tuy là khóc  giả, không phải khóc thật (khóc thật thường có nước mắt), nhưng lại gây sự chú ý. Tiếng khóc cứ đều đều, hòa trong tiếng kèn và tiếng đàn bầu ai oán:
 
Đây là lời khóc của ông bạn già, hàng xóm của người đã khuất:
Tiếng khóc được soạn sẵn ra một tờ giấy, nghe giống bài thơ hơn là bài khóc:
 
Ới cụ ơi
 
Thoạt vào thấy chiếu trải ngang
Thấy hương thơm ngát, thấy màn mắc không
 
Bát cơm thì trắng như bông
Thấy đôi đũa rồng chẳng thấy Cụ đâu…
 
Anh em tình trước nghĩa sau
Gọi là một chút với nhau tuổi già…
 
Đây là lời của cháu khóc ông:
– Ới ông ơi, cháu là cháu nội đích tôn của ông đây. Cháu tên là Nguyễn Giỏi Giang, vì còn bận du học bên Mỹ xa xôi nên không thể về kịp để tiễn đưa ông về nơi suối vàng, lúc ông ốm, cháu đã nhiều lần gọi điện thoại đường dài về hỏi thăm ông, nhưng bây giờ thì ông nào còn nghe được tiếng cháu nói nữa…Ông ơi…
 
Trong khoảng một buổi chiều, người đàn bà khóc thuê nhập vào hàng trăm vai khác nhau. Lúc là anh em con chú con bác với người đã khuất, lúc lại là bạn bè từ thuở cùng nhau đi kháng chiến, lúc là hàng xóm láng giềng, lúc bà con bên nội, khi cùng hội gần xa…
Có một điều lạ là ngay cả mấy người con của cụ cũng thuê người đàn bà khóc mướn này khóc giúp.
 
Cô con gái khóc bố:
– Ới Bố ơi, bố bỏ chúng con đi đâu để cho cửa hoang nhà vắng thế này. Bây giờ mỗi lần chúng con về đây thì còn thấy bố đâu mà được chăm nom được bón cơm bón cháo cho bố nữa bố ơi…
 
 
Mỗi lần thuê khóc, người ta lại thả vào cái hộp trước mặt người đàn bà khóc mướn 2 ngàn hoặc 5 ngàn đồng. Nếu thả 10 ngàn, tiếng khóc sẽ não nề hơn, dài hơn, lời kể lể sẽ lâm ly bi đát, chua chát đau thương hơn. Người đàn bà sẽ tùy từng vai vế mà ra giọng lên bổng xuống trầm. Càng khóc hay, chị ta càng có nhiều người thả tiền vào hộp…
 
Thường thì người thuê khóc sẽ thông tin cho người khóc thuê về tên, địa chỉ, mối quan hệ với người mất và vài câu dặn dò.
Lời dặn dò ấy chính là thông điệp cần nói cho cả làng cả xã cùng biết. Người KHÓC MƯỚN chỉ việc trình diễn một cách nghệ thuật cái thông điệp ấy ra loa công suất lớn trên cây mít. Cũng là một cách kiếm tiền chân chính. Một nghề.
 
Đối với làng quê, hóa ra, cái việc thuê khóc không phải vì không biết khóc mà vì muốn thông qua hai cái loa công suất lớn kia để được kể lể. Hình thức truyền thông này có vẻ phù hợp. Người ta truyền tai nhau, điểm mặt, chỉ tên ai còn thiếu, còn vắng chưa đến phúng viếng. Nó vì những người sống nhiều hơn là việc bày tỏ tình cảm với người đã khuất.
 
Những lời ai oán thương tiếc oang oang trong tiếng nhạc hiếu, lắng nghe sẽ thấy cả một bức tranh thương cảm của con cái, bạn bè, hàng xóm hiện ra. Cứ như thể là thế gian đang nhịn nhạt để dành hết cho người vừa mất.
 
Ngồi khuất ở một góc sân, trong đám những người đội khăn trắng, có một cụ bà.
Trong tiếng kèn nhạc hiếu não nề điệu “lưu thủy hành vân” đang oang oang khắp xóm, xen giữa những lời kể lể tiếc thương, vẫn nghe thấy tiếng bà lầm bẩm một mình:
 
– Gớm, cái nhà ông bạn già hàng xóm kia đến phúng viếng mà thơ thẩn hay ghê. Ngày xưa lúc còn sống thì tranh tè tranh tái với ông cụ cái chức phó trưởng thôn, rồi còn vác đơn kiện lên kiện xuống, coi ông cụ như quân thù quân hằn chỉ vì tranh nhau cái hàng rào dâm bụt. Đem nhau lên xã năm lần bảy lượt tưởng ăn thịt được nhau. Giờ sao mà tử tế thế không biết. Chả mong cho ông cụ chết sớm để chiếm cái hàng rào dâm bụt. Đúng là ‘sông sâu còn có kẻ dò…”
 
– Gớm nữa, cháu đích tôn với chả đích tiếc. Bố mẹ giàu thế mà tiếc tiền, chả mua cho con cái vé máy bay về tiễn Ông ra đồng. Ông cụ ốm hàng tháng trời chứ có phải chết đột tử đâu mà bảo không kịp sắp xếp cơ chứ. Học để làm vương làm tướng gì bên Mỹ thế không biết. Chả bõ cái lúc bón mớm rửa đít cho nó lúc bé ở với ông cụ. Sinh ra cái điện thoại di động có rửa đít từ xa được không?…
 
…Con cháu bây giờ chả còn coi ông bà tổ tiên ra cái gì. Làm sao mà chúng nó biết thế nào là “nghĩa tử là nghĩa tận”. Sau này chúng nó có con có cái, nó có biết dạy con nhớ đến nguồn gốc tổ tiên hay không cơ chứ? Hay là chúng nó bảo nhau nhà nó từ gốc chuối chui ra chứ làm gì có ông có bà…Giỏi Giang mà làm gì cái đồ mất gốc.
 
– Gớm nữa kìa, con gái con đứa, không khóc bố được lấy một câu cho tử tế, lại còn phải thuê khóc mướn cơ đấy… Lúc ông cụ ốm thì đứa nào cũng sợ bẩn, sợ giường cứt chiếu đái, cậy có tiền, đi thuê ô sin về chăm bố. Nó bón được cho bố nó một miếng thì nó rủa bố nó mấy câu mong cho bố chóng chết. Giờ ông cụ chết rồi lại ra điều thương cảm. Mà cũng chả biết có thương ông cụ thật không, hay mượn lời người ta thương thuê khóc mướn mà ra vẻ làm hàng với thiên hạ…
 
Gia phong bây giờ đảo điên hết cả…
Ối ông ơi là ông…
 
Chỉ có người phụ nữ khóc mướn là thỉnh thoảng lại dòm xuống cái hộp đựng tiền.
 
Nguyễn Ngọc Oanh

Related Articles

Leave a Comment