Trang chủ Quảng cáo Đàn ông đến từ đâu? (viết cho ngày 8/3)

Đàn ông đến từ đâu? (viết cho ngày 8/3)

Đăng bởi HiephoaNet

(Viết cho ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3)

Ngày xửa ngày xưa, thượng giới chỉ có Ngọc Hoàng và Tiên nữ. Không có Nam Tào – Bắc Đẩu, không có thần sấm Thiên Lôi. Các Tiên nữ phân công nhau đảm đương mọi việc lớn bé trên thiên đình.

Ngoài đôi cánh giúp cho các nàng bay lượn, mỗi nàng tiên còn có một chiếc đuôi tuyệt đẹp. Nếu các chú gà trống “tức nhau tiếng gáy” thì các nàng thường ngấm ngầm so đuôi của mình với các chị em. Đuôi giúp các nàng chuyển đá vá trời, giữ thăng bằng khi các nàng di chuyển bằng hai chân. Khi mệt mỏi, chỉ cần chống đuôi xuống là các nàng có một chiếc ghế vững chãi, tiện lợi. Khi ngủ, đuôi vòng lên cuốn ngang lưng tạo cho các nàng cảm giác được che chở, bình an. Ngày lễ hội, đuôi được trang trí bằng những dải ruban đẹp nhất, uyển chuyển uốn lượn theo các điệu múa cung đình.

Khi cuộc sống bắt đầu hình thành dưới hạ giới, Ngọc Hoàng nghĩ đến việc phải tạo ra loài vật cho trái đất bớt hoang vu. Ngài nặn ra chim muông, cầm thú, mỗi loài một đôi, thổi hồn và thả chúng qua dải Ngân Hà: “Trái đất là của các ngươi. Hãy cùng nhau chung sống và bảo vệ nó”.

Các nàng Tiên nữ từng giúp cha mình kiến tạo ra muôn loài, nay phải thả chúng xuống trần gian thì nhớ nhung, lưu luyến. Chiều chiều, sau khi xong hết mọi việc do Ngọc Hoàng cắt đặt, các nàng thường vén mây nhìn xuống, theo dõi cuộc sống của muông thú trên mặt đất. Thấy cảnh gà mẹ xù lông che chở cho đàn con trước sự tấn công của quạ, vượn cái nựng con trên cánh tay lông lá, chim mẹ mớm mồi cho chim con…các nàng bỗng thấy cuộc sống nhung lụa trên tiên giới quả là nhạt nhẽo, vô nghĩa. Ngày qua tháng lại, nỗi buồn cứ lớn dần lên, nụ cười tươi xinh đã phải nhường chỗ cho những tiếng thở dài u uẩn. Không đành lòng trước sự héo úa của các nàng tiên, Ngọc Hoàng triệu tập một cuộc họp Cung đình (mở rộng). Sau khi nghe các nàng thổ lộ nỗi niềm, Ngọc Hoàng giải thích:

– Cuộc sống nơi tiên giới là vĩnh cửu, chúng ta không cần phải đau đớn hoài thai sinh nở. Vườn Thượng Uyển bao la rộng lớn, cây trái tự đâm chồi nảy lộc, sinh hoa, kết quả chúng ta không cần vất vả mưu sinh. Hàng ngày, các con chỉ cần thêu thùa, đan lát, học múa, học hát, làm vui cho ta và cho nhau. Dưới mặt đất kia, các loài phải đấu tranh sinh tồn, “cá lớn nuốt cá bé”, cạm bẫy khắp nơi. Mỗi loài có một chu kỳ sống dài ngắn khác nhau. Hết một vòng quay là lại trở về với cát bụi. Nếu muốn được làm đàn bà, làm mẹ, các con buộc phải rời khỏi Thiên cung.

Bất chấp mọi khuyên can của Ngọc Hoàng, các nàng tiên vẫn nước mắt ngắn dài xin được xuống hạ giới, dẫu có phải đánh đổi cả sự trường sinh bất tận. Biết không thể thay đổi các cô con gái mình, Ngọc Hoàng đành xuống thang:

– Các con hãy về suy nghĩ bàn bạc cho thật thấu đáo. Kẻ có thể mang hạnh phúc đến cho các con chỉ có thể được tạo từ một phần cơ thể quý nhất của chính các con. Ba ngày nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau và quyết định.

Y hẹn, ba ngày sau, các nàng đau đớn tự cắt bỏ cái đuôi xinh đẹp, quý giá của mình, tạm biệt cha và lội qua dải Ngân Hà.  Tiễn xong nàng tiên cuối cùng tới mép nước sông Ngân, Ngọc Hoàng hối hả quay về bắt tay vào việc kiến tạo đàn ông. Ngài muốn người đàn ông phải có đủ sức mạnh để làm chỗ dựa cho các cô con gái mình. Phải có đủ thông minh để dẫn dắt các nàng đi qua các cạm bẫy dương gian, và tất nhiên, phải có khả năng truyền giống để các nàng trở thành vợ, thành mẹ – cái giá các nàng đã đánh đổi bằng sự trường tồn của mình.

Đúng ngày 8 tháng 3, khi tiễn các chàng trai ra bến sông, Ngọc Hoàng căn dặn:

– Các ngươi đã được hình thành từ một phần cơ thể của con gái ta. Hãy yêu thương, che chở và mang hạnh phúc đến cho các nàng. Chỉ có hoa hồng mới sánh được với vẻ đẹp của các con ta và sô-cô-la mới sánh được sự ngọt ngào của họ.

Cho đến hôm nay, trái đất đã có hơn bảy tỷ người. Nước mắt, nụ cười, khổ đau, hạnh phúc đều có cả. Người đàn bà luôn nhận ra hơi thở dù rất khẽ khàng của người đàn ông từ phía sau lưng. Duy có một điều khiến Ngọc Hoàng luôn tự dằn vặt trách móc bản thân. Ấy là khi đánh dấu mỗi nàng tiên với cái đuôi để lại của mình, ngài đã dùng phải mực Tàu dỏm (do tham giá rẻ lúc đấu thầu). Nước sông Ngân đã xóa sạch mọi dấu vết khi họ đặt chân xuống hạ giới. Vì thế đàn ông cứ lẵng nhẵng theo đuôi, tán tỉnh đàn bà từ đời này qua đời khác, mong tìm được nàng tiên đích thực của mình. Cũng không ít nhầm lẫn, sai sót đã xảy ra, và đổ vỡ, chia ly là điều không thể tránh. Tuy nhiên, cánh đàn ông vẫn ghi nhớ lời dặn dò của Ngọc Hoàng Thượng đế. Ngày 8 tháng ba hàng năm, họ mang đến tặng cho người phụ nữ của mình: Gấu bông, hoa hồng và sô-cô-la.

Thanh Chung

Bài liên quan

Gửi bình luận