Home Quảng cáo Đôi điều về bài thơ Giao mùa

Đôi điều về bài thơ Giao mùa

by HiephoaNet

Trong tập thơ ” Rơm vàng- Đường gió” của tiến sỹ Nguyễn Văn Vọng thì bài thơ ” Giao mùa” của ông là một trong số những bài thơ hay với nhiều tầng nghĩa, gợi lên nhiều liên tưởng thú vị :

Dường như hạ có hoang mang

Hoa vàng buông thả lá vàng rụng rơi

Ban mai ngọn gió chơi vơi

Qua sông vồi vội về đồi thẩn thơ.

Chiều hôm cái nắng ơ hờ

Hẹn vào bên cửa lại chờ cuối sân.

Dường như người có phân vân

Nửa phần muốn được nửa phần mong thua.

Mênh mang sao lúc giao mùa

Câu thơ như thực như đùa ….dường như !!

Đây là bài thơ lục bát khắc họa đậm nét bức tranh thiên nhiên trong lúc giao mùa cuối hạ đầu thu, đồng thời nói lên những suy ngẫm của con người khi đã bước sang tuổi xế chiều.

Mở đầu bài thơ là tâm trạng” hoang mang” của mùa hạ khi bất chợt nhận ra những tín hiệu rõ ràng của thiên nhiên báo hiệu mùa thu đang tới:

Dường như hạ có hoang mang

Hoa vàng buông thả, lá vàng rụng rơi.

 Trong câu thơ đầu, tác giả sử dụng từ” hoang mang” một cách tinh tế để nhân hóa mùa hạ. Hoang mang là một trạng thái bất ổn, băn khoăn, nửa tin nửa ngờ. Và vẫn biết theo quy luật của tự nhiên khi hạ qua là thu tới, dưng mà sao khi nhận thấy hoa vàng đã tàn phai buông thả, lá đã ngả vàng rụng rơi…thì hạ lại hoang mang? Phải chăng tâm trạng đó của mùa hạ chính là tâm trạng ngỡ ngàng tới mức” hoang mang” của con người khi tuổi đã xế chiều, đã bước sang mùa thu của cuộc đời ?Có thể nói, tác giả đã bộc lộ tâm trạng thực của mình, không hề né tránh. Và đó cũng chỉ mới hoang mang thôi chứ không hề sợ hãi hay bi quan đau khổ. Thế rồi, sau cái giây phút ngỡ ngàng đến độ ” hoang mang” ấy của lúc giao mùa, tác giả đã vẽ nên những nét đặc trưng của mùa thu qua những hình ảnh , chuyển động độc đáo của gió và nắng:

Ban mai ngọn gió chơi vơi

Qua sông vồi vội về đồi thẩn thơ

Chiều hôm cái nắng ơ hờ

Hẹn vào bên cửa lại chờ cuối sân.

 Bằng khả năng quan sát tinh tế, bằng cách lựa chọn đối tượng miêu tả thích hợp, bằng phép nhân hóa và cách sử dụng hàng loạt những từ láy: chơi vơi, vồi vội, thẩn thơ, ơ hờ, tác giả miêu tả thành công hình ảnh của gió và nắng lúc cuối hạ đầu thu. Vào thời điểm này, gió đã thẩn thơ nhẹ nhàng hơn và nắng cũng không còn gay gắt nữa. Dường như chúng cũng  bâng khuâng và xao xuyến giữa lúc giao mùa. Miêu tả thiên nhiên như vậy thật phù hợp với nỗi niềm tâm trạng của con người từng trải.

 Trong hai câu thơ tiếp theo, tác giả đã bâng khuâng giãi bày tâm trạng:

Dường như người có phân vân

Nửa phần muốn được nửa phần mong thua.

Sau những câu thơ miêu tả cảnh thiên nhiên đất trời lúc vào thu thì đây là hai câu thơ diễn tả sự phân vân của con người đã bước sang tuổi  xế chiều về những điều thua- được ; mất còn trong cuộc sống. Câu thơ hàm chứa những điều triết lý sâu sa. Ở đời,không phải mọi cái được đều vui, mọi cái thua đều buồn. Cuộc sống không bao giờ thiếu những lúc được mà lại đầy nước mắt…Có nhiều lúc ” thắng” và ” thua” lại nằm ngoài ý muốn của con người. Đó là những nghĩ suy, những chiêm nghiệm của một con người từng trải.

Khép lại bài thơ là nỗi niềm, tâm trạng mênh mang, nửa thực, nửa mơ trước lúc giao mùa :

Mênh mang sao lúc giao mùa

Câu thơ như thực như đùa…dường như .

 Tình thái từ ” dường như ” được tác giả đặt vào đúng chỗ. Tất cả chỉ là dường như- dường như thế thôi. Có thể là thực đấy nhưng cũng có thể là đùa đấy. Bởi tất cả bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu vui buồn, hờn giận…đều đã trải qua ! Sẽ chẳng có khó khăn, thử thách nào khiến cho con người phải giật mình được nữa. Hãy cứ vui, cứ đùa mà sống. Phải chăng, đó chính là cái nhìn về cuộc sống, là nhân sinh quan của tác giả lúc ” giao mùa” !

TRẦN THANH

Related Articles

Leave a Comment