Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Đôi điều về bài thơ ” Chuyện riêng mình” của Chu Quang Hiển

Đôi điều về bài thơ ” Chuyện riêng mình” của Chu Quang Hiển

by HiephoaNet

Tháng Ba về, rực trời hoa gạo nở. Và tháng ba còn có nhiều duyên cớ để cất những lời yêu. Yêu mùa xuân đã bước vào những ngày đẹp nhất trong năm, yêu quê hương tưng bừng mùa trẩy hội. Và tháng Ba còn có ngày dành cho Chị, cho Em, cho Mẹ…để những thi nhân, nhạc sĩ cất lời yêu. Chẳng biết có phải thế không mà anh Chu Quang Hiển đã viết nên bài thơ ” Chuyện riêng mình” đăng trên Hiephoa.net vào đúng ngày 8-3 của ba năm về trước. Bây giờ, đọc lại bài thơ, tôi vẫn thấy anh đang thì thầm kể lại ” Chuyện riêng mình” :

Em sinh ra trên quê mùa lam lũ
Mưa nắng nhọc nhằn, đất trũng đồng  chiêm
Theo năm tháng, em đã lớn lên
Má ửng hồng trong hương đồng gió nội.
 
Đọc bốn câu mở đầu, người đọc đã nhận ra : chuyện riêng mình của anh đã xuất hiện một người con gái. Người đó là em – cô gái của miền quê lam lũ, đất trũng, đồng chiêm nhưng rất đẹp rất giòn với đôi má ửng hồng nơi hương đồng gió nội. Và vẻ đẹp ấy, sự quyến rũ ấy đã rủ anh tìm tới, để cả hai người cùng cất tiếng Yêu:
 
.Ngày em lớn cũng là ngày anh  tới
Lời tỏ tình, chân thật, rất nhà quê
Em không nói, mắt cười trong e lệ
Thay lòng mình nói tiếng yêu đầu tiên.

 
Anh đến, rồi anh nói lời yêu.Một lời tỏ tình chân thật, vụng về đến mức ” rất nhà quê” của chàng trai nơi thôn dã. Em e lệ, chẳng dám mở lời…mà chỉ nhờ đôi mắt cười nói hộ tiếng yêu. Tiếng yêu đầu tiên của cô gái dành cho anh đã trở thành thiêng liêng, trở thành tất cả :
 
 
Em của anh cô gái nhà quê
Từ ngày đó anh là tất cả
Trong tim em tình yêu nguyên giá
Tình yêu đời, tình yêu đầu tiên !

 
 Đọc đoạn thơ chậm lại một chút, lắng nghe lời của điệp ngữ ” tình yêu” được lặp đến ba lần trong hai câu thơ cuối, ta sẽ có cảm giác như đang được nghe thật rõ hơi thở của hai người. Rạo rực. Xốn Xang. Hạnh phúc…là những xúc cảm dâng trào của một tình yêu đời,” tình yêu nguyên giá”.
 
Và cũng đọc đến đây thì ” Chuyện riêng mình” của Chu Quang Hiển đã trở thành câu chuyên Tình yêu của biết bao nhiêu chàng trai , cô gái ngày xưa. Thời ấy, yêu nhau là thế. Vụng về, khờ dại mà trong đến trong veo. Thế rồi sau yêu là cưới. Anh là chú rể, em là cô dâu. 18 tuổi đầu , em đã khép lại mộng mơ để ” yên bề gia thất”:
 
Tròn mười tám,em về làm dâu
Khép lại mộng mơ,yên bề gia thất
Dâu thảo vợ hiền, đạo nhà giữ nết
Chăm chỉ ruộng đồng, xây hạnh phúc bền lâu .
 
 
 
 

 Những ngày yêu ngọt ngào trôi nhanh trong chớp mắt . Người con gái thôn quê lặng lẽ theo chồng, quên đi tuổi xuân đang thì non bỡn, quên đi mộng mơ, quên đi sắc đẹp lúc xuân thì. Và cái sự quên của em đã được anh thấu hiểu . Hình ảnh người vợ tảo tần lam lũ đã trở thành điểm nhấn sáng ngời ở giữa bài thơ :                          
Nắng xiên khoai em trùm khăn kín mặt
Mưa trắng đồng em vận áo tơi
Bao khó khăn nhọc nhằn năm tháng
Một tấm vai gầy em gánh cả giang san .
 
Hương của đất thấm trong từng hạt gạo
Có bàn tay em gửi vị thơm nồng
Bưng bát cơm quê chan  với cua đồng
Càng thấu nghĩa vợ, tình chồng năm tháng .

 
Anh Chu Quang Hiển đã dùng tám câu thơ này để tạc nên một pho tượng tảo tần, đẹp đẽ của người phụ nữ thôn quê. Nắng xiên khoai hay mưa trắng đồng không làm em chùn bước. Thiên nhiên không khuất phục được em. Em gánh cả giang sơn nhà chồng trên đôi vai gầy bé nhỏ . Người chồng của em hay là chính tác giả cũng đã nhận ra vị thơm nồng của bàn tay em trong từng hạt gạo…Nhận ra tình yêu bình dị của em trong bát cơm quê chan với cua đồng !
Anh là một người chồng yêu vợ và vô cùng thương vợ. Chẳng thế mà, có những lúc đi xa…có những lúc xao lòng,rồi có những lúc phải chiến đấu với mình trước bao nhiêu quyến rũ, anh vẫn biết giật mình ” nhớ em ở quê”. Em khi ấy đã thức tỉnh anh, đã gọi anh về . Em đã cho anh sáng trong. Em đã cho anh tất cả:
 
Anh được đi bao miền quê lạ
Khách sạn nhiều sao, đặc sản nhiều vùng
Dẫu quyến rũ, chạnh lòng so sánh
Phút xao lòng lại nhớ em ở quê .

 
Có thể nói đây là một khổ thơ hay, nói được nhiều điều. Nó không chỉ đơn thuần là kể lại cái cuộc chiến vô cùng cam go của một gã đàn ông với mọi cám dỗ trên đời mà còn khẳng định và ngợi ca vẻ đẹp lặng thầm của người phụ nữ thôn quê. Vẻ đẹp của người phụ nữ ấy đã giúp anh chiến thắng. Chứ nếu không thì…chẳng biết sẽ ra sao !!!
 
Kết thúc bài thơ ta lại được nghe lời thì thầm của anh về ” chuyện riêng mình”, cái chuyện rất nhà quê như anh nói . Nhưng có điều, đây là chuyện anh trở về sau bao nhiêu năm tháng ngược xuôi để em vất vả, để em nhớ nhung…
 
 
Anh trở về quê, để bên em
Cùng thì thầm lời hương đồng gió nội
Lời của ngày xưa cả hai thường hay nói
Chuyện riêng mình hai đứa …rất nhà quê!

 
Bài thơ khép lại nhẹ nhàng trong âm hưởng của tiếng yêu thì thầm nơi hương đồng gió nội. Bài thơ dạt dào xúc cảm vừa kể lại câu chuyện tình ” rất nhà quê ” của hai con người đã dành trọn cho nhau một ” tình yêu nguyên giá “nhưng cũng vừa là một bài thơ tặng vợ không một chút nhà quê của một hồn thơ lãng mạn, đáng yêu !
 
TRẦN THANH 
 
 
HHN : Mời độc giả thưởng thức nguyên văn bài thơ ” Chuyện riêng mình” của Chu Quang Hiển :
 
Em sinh ra trên quê mùa lam lũ
Mưa nắng nhọc nhằn, đất trũng đồng  chiêm
Theo năm tháng, em đã lớn lên
Má ửng hồng trong hương đồng gió nội
 
…Ngày em lớn cũng là ngày anh  tới
Lời tỏ tình, chân thật, rất nhà quê
Em không nói, chỉ cười trong e lệ
Thay lòng mình nói tiếng yêu đầu tiên.
 
Em của anh cô gái nhà quê
Từ ngày đó anh là tất cả
Trong tim em tình yêu nguyên giá
Tình yêu đời, tình yêu đầu tiên !
 
Tròn mười tám,em về làm dâu
Khép lại mộng mơ,yên bề gia thất
Dâu thảo vợ hiền, đạo nhà giữ nết
Chăm chỉ ruộng đồng, xây hạnh phúc bền lâu .
 
Nắng xiên khoai em trùm khăn kín mặt
Mưa trắng đồng em vận áo tơi
Bao khó khăn nhọc nhằn năm tháng
Một tấm vai gầy em gánh cả giang san .
 
Hương của đất thấm trong từng hạt gạo
Có bàn tay em gửi vị thơm nồng
Bưng bát cơm quê chan  với cua đồng
Càng thấu nghĩa vợ, tình chồng năm tháng .
 
Anh được đi bao miền quê lạ
Khách sạn nhiều sao, đặc sản nhiều vùng
Dẫu quyến rũ, chạnh lòng so sánh
Phút xao lòng lại nhớ em ở quê .
 
Anh trở về quê, để bên em
Cùng thì thầm lời hương đồng gió nội
Lời của ngày xưa cả hai thường hay nói
Chuyện riêng mình hai đứa …rất nhà quê!
 
        8/3/2012
  CHU QUANG HIỂN 

Related Articles

Leave a Comment